Ký ức tham gia chiến dịch giải phóng Miền Nam

Tôi một thanh niên trên quê hương Yên Bình, Vĩnh Tường Vĩnh Phúc (nay là xã Vĩnh An, tỉnh Phú Thọ). Năm mười chín tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, thanh niên Ba sẵn sàng”, đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc cần.
Và tháng 4 năm 1974, tôi lên đường vào bộ đội, được huấn luyện tại sư đoàn 304b trên quê hương tỉnh Hà Bắc. Gần một năm luyện tập kỹ năng hành quân chiến đấu, thực hiện khẩu hiệu thao trường đổ mồ hôi để chiến trường đỡ đổ máu và tôi cùng đơn vị đã hoàn thành xong khóa huấn luyện.
Ngày mùng 01 tháng 12 năm 1974, năm ấy cả đơn vị lên đường ra mặt trận “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước /Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Chuyến tàu quân sự đặc biệt đưa chúng tôi đi qua bao xóm làng miền Bắc và đoàn xe quân sự chở chúng tôi qua cầu Hiển Lương, sông Bến Hải qua đường 9 Nam Lào đến với Trường Sơn hung vĩ. Và từ đây hành quân bộ, lội suối, trèo đèo, mưa rừng, cơm nắm, vai mang súng đạn vượt Trường Sơn, đêm đi ngày nghỉ. Những cơn sốt rét rừng đến bất kỳ gian nan, vất vả, khó khăn là vậy, song với sức trẻ chỉ mong sao vào nhanh tới miền Nam, được tham gia chiến đấu với kẻ thù.
Và ngày đó đã đến, tôi được biên chế vào đại đội 6, tiểu đoàn 2, trung đoàn 9, sư đoàn 968, một trung đoàn anh hùng mang tên anh hùng Cù Chính Lan tại tỉnh Đắc Lắc. Lúc này, cả đơn vị khẩn trương chuẩn bị cho trận đấu mở màn chiến dịch mùa Xuân năm 1975.
Mở đầu là đòn tấn công vào thị xã Buôn Ma Thuột, nơi có cơ quan đầu não của địch canh giữ được bao bọc, canh phòng cẩn mật, rừng núi hiểm trở có đầy đủ các đơn vị chiến đấu, được Mỹ trang bị vũ khí khí tài hiện đại, quân hùng tướng mạnh do tướng Phạm Văn Phú - Tư lệnh quân đoàn hai ngụy chỉ huy. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chia cắt chặn đường quân địch chi viện cho Buôn Ma Thuột trên đường 14 Đức Lập.
Chúng tôi đã mở đường trên núi rừng Đắc Lắc để cùng đồng bào Ê - đê kéo pháo vào trận địa. Chuẩn bị xong thì ăn tết nguyên đán tại khu rừng Suối Cạn, chỉ có thịt hộp và thuốc lá Rê, cũng hái hoa dân chủ nhưng không có ánh sáng, chỉ có một chiếc đèn pin của cán bộ chỉ huy nhưng vẫn làm cho chúng tôi vui vẻ, tự tin, lạc quan để bước vào trận chiến đấu ác liệt sắp tới.
Và sáng ngày 11 tháng 3 năm 1975 pháo binh ta bắt đầu nhả đạn mở màn cho chiến dịch mùa xuân 1975 tấn công vào thị xã Buôn Ma Thuột. Chúng tôi đánh chặn địch, chi viện cho thị xã và vận chuyển đạn pháo, tải thương binh không biết mệt mỏi.
Địch mang máy bay ném bom, bom phá phạt, bom la pan vào trận địa của chúng tôi, các đơn vị xe tăng, xe bọc thép của. Địch chống trả quyết liệt, mở đường máu để đánh chiếm thị xã Buôn Ma Thuột. Song các sư đoàn 10, sư đoàn 316, sư đoàn 968 đã áp sát trận địa, bao vây tiến công. Địch dũng mãnh, mưu trí, ngoan cường, yểm trợ cho bộ binh xung phong.
Đúng 11 giờ ngày 11 tháng 3 năm 1975, sở chỉ huy sư đoàn 23 ngụy, mục tiêu quan trọng của Tây Nguyên bị tiêu diệt, bắt tàu binh, thu vũ khí, giải phóng hoàn toàn thị xã đặc biệt quan trọng này. Đây là trận then chốt của mặt trận Tây Nguyên. Địch choáng váng, bất ngờ, rối loạn thế phòng thủ, quân ta đã điểm đúng huyệt của địch ở chiến trường Tây Nguyên, mở ra các trận chiến đấu và chiến thắng giòn giã của các tỉnh khác trên Tây Nguyên rộng lớn. Địch bỏ chạy về vùng đồng bằng miền Trung, co cụm để tìm cách đối phó. Và ngày 25/3/1975 toàn bộ Tây Nguyên sạch bóng quân thù. Tôi cùng đơn vị tiếp tục hành quân trên biên giới Việt Lào để vào miền Nam tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đơn vị tôi, trung đoàn 9 được giao nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm Đồng Dù - Củ Chi cửa ngõ án ngữ phía Tây Bắc Sài Gòn - Gia Định.
Trước khi vào trận công tác chuẩn bị tốt về chính trị, tư tưởng, quyết tâm thực hiện nhiệm vụ, thực hiện nghiêm chỉ thị, mệnh lệnh của cấp trên để bước vào trận đấu cuối cùng. Bức điện của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chỉ đạo cho chiến dịch Hồ Chí Minh là “Thần tốc, thần tốc, hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng giờ từng phút, sốc tới mặt trận giải phóng miền Nam, quyết chiến và quyết thắng”. Trung đoàn 9, chúng tôi cùng sư đoàn 320A, và một số đơn vị biệt động dẫn đường. Đêm 28 rạng ngày 29 tháng 4, bí mật luồn sâu vào giúp ờ giáp căn cứ Đồng Dù. Đây là một căn cứ hỗn hợp các quân binh chủng có quy mô lớn, nằm trên đường số một án ngữ phía tây bắc Sài Gòn, một cứ điểm quân sự của sư đoàn 25 “Tia chớp nhiệt đới” của Mỹ giao lại cho ngụy. Chúng bố trí lực lượng đông, vũ khí hiện đại có cả máy bay, xe tăng, xe bọc thép và hầm hào công sự kiên cố. Xung quanh có bờ đê cao gần ba mét. Ngoài đê có mười một hàng rào kẽm gai các loại bên trong cài mìn bom, bom bi, bom cháy cứ điểm này, do chuẩn tướng Lý Tòng Bá, sư đoàn trưởng sư đoàn 25 chỉ huy luôn hô hào binh sĩ, tử thủ đến cùng. Chúng tôi, bò sát vào giáp hàng rào kẽm gai và đào công sự chữ U cho hai người phía trên có một bó cây được mang vào để đậy nắp hầm tránh bom bi, bom chụp. Khoảng ba giờ sáng ngày 29/4, chúng tôi tranh thủ ăn lương khô và chuẩn bị giờ nổ súng. Đúng 5 giờ 30 phút sáng ngày 29 tháng 4 pháo binh ta bắn bắt đầu nhả đạn đồng loạt vào căn cứ Đồng Dù. Hỏa lực của đơn vị cũng tiêu diệt một số ổ súng nằm trong bờ đê. Địch cho xe tăng ra bắn chặn cửa mở của bộ binh ta. Đại đội 5, tiểu đoàn 2 chúng tôi là mũi chủ công được giao phá hàng rào. Các chiến sĩ ôm những quả mìn ống lao lên phát nổ cắt hàng rào và các chiến sĩ ôm những và tạo thông hào sâu mở đường cho bộ binh xung phong. Nhiều đồng chí hy sinh trên cửa mở ấy. Trên trời địch cho máy bay ném bom vào đội hình đơn vị chúng tôi phía sau địch cho một tiểu đoàn bộ binh có 05 xe ủi đất làm lá chắn đánh tập hậu vào sở chỉ huy trung đoàn và lúc này trời đổ mưa xối xả chúng tôi ngồi dưới hầm mà nước ngập đến cổ, chờ lệnh xung phong. Đại đội 7 được lệnh chặn địch đã anh dũng chiến đấu tiêu diệt sạch bọn tấn công phía sau vào đơn vị, đại đội 6 của chúng tôi là mũi thọc sâu được lệnh xung phong đi đầu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đến 10h30’ thì cửa mở đã thông, 11 hàng rào bị cắt đứt và tiếng hô xung phong của đồng chí chỉ huy chúng tôi lao lên khỏi công sự, tiến qua cửa mở xông vào cứ điểm tiêu diệt các tiên địch ngoan cố chống cự một cứ điểm rộng lớn. Sau 5 giờ chiến đấu đơn vị tôi cùng một số đơn vị bạn làm chủ hoàn toàn cứ điểm Đồng Dù bắt sống chuẩn tướng Lý Tòng Bá và tù binh thu vũ khí đạn dược.
Đúng 11 ngày 29/4, lá cờ đỏ sao vàng truyền thống của sư đoàn 320 tung bay tại trung tâm chỉ huy sư đoàn 25 Nguỵ báo hiệu trận đánh thắng lợi, cánh cửa thép án ngữ Tây Bắc Sài Gòn Gia Định đã mở toang, tạo điều kiện cho lực lượng thọc sâu của quân đoàn ba đánh thắng vào trung tâm thành phố.
Chiều 29/4, chúng tôi củng cố lại vũ khí chiến đấu chuyển tải thương binh, chôn cất các đồng chí hy sinh, 21 giờ ngày 29/4 chúng tôi hành quân vào đánh Sài Gòn, sáng 30/4 chúng tôi tới Hóc Môn- Lái Thiêu và dừng chân canh giữ ở đó, chốt chặn, không cho địch chiếm lại.
Và 11h30 ngày 30/4/1975 lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc Dinh độc lập Sài Gòn Gia Định được hoàn toàn giải phóng Trung ương Ngụy quyền Sài Gòn đầu hàng, không điều kiện, chúng tôi ôm lấy nhau mà chảo rơi nước mắt. Miền Nam giải phóng rồi, cả nước thống nhất rồi, không ai ăn cơm trưa hôm đó mà vẫn thấy no, sung sướng bao nhiêu thì lại bồi hồi xúc động, tiếc thương các đồng chí đã hy sinh trước ngày độc lập. Chỉ có một ngày, máu xương các đồng chí đã tô thắm ngọn cờ Tổ quốc. Gửi gắm xương thịt vào đất mẹ miền Nam, chúng tôi không bao giờ quên được trận đánh vào sào huyệt cuối cùng ấy trong tâm trí tuổi 20 đời nhiệt huyết của mình. Ngày 15 tháng 5 đơn vị tôi tham gia diễu binh ăn mừng chiến thắng tại Dinh độc lập, kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam đất nước sum họp một nhà.



