"KÝ ỨC THÀNH CỔ VÀ VẾT THƯƠNG ĐỂ LẠI"
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng
Mỗi khi những cơn mưa đầu hạ trút xuống mảnh đất Hạ Long này, vết thương bên vai phải của tôi lại bắt đầu đau nhức. Đó là "người bạn già" lành lạnh gắn bó với tôi suốt hơn nửa thế kỷ qua, cũng là chứng tích duy nhất còn sót lại nhắc nhở tôi về một thời hoa lửa gian khổ nhưng đầy tự hào của tuổi trẻ.theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi ấy tôi vừa tròn mười chín tuổi. Chẳng đắn đo nhiều, tôi gác lại bút nghiên, hăng hái viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo bao ước mơ và hoài bão của tuổi đôi mươi ra chiến trường. Đơn vị của tôi năm ấy là Sư đoàn 320, và đích đến chính là chiến trường Quảng Trị khốc liệt.Mùa hè năm 1972, tôi cùng các đồng đội bước vào trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Ở nơi đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như một sợi tóc. Bom cày, đạn xới, khói bom khét lẹt che mờ cả bầu trời, cứ mỗi mét đất lại phải đánh đổi bằng mồ hôi và máu. Nhưng tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của anh em chiến sĩ chúng tôi chưa bao giờ lung lay.Vào một trận đánh ác liệt giữa tháng 8 năm 1972, đơn vị tôi bị địch bao vây, pháo kích dồn dập. Giữa làn mưa bom, tôi cùng đồng đội vẫn kiên cường ôm súng giữ vững trận địa. Bất ngờ, một quả pháo tầm xa nổ ngay sát công sự. Tiếng nổ chát chúa vang lên, làn sóng xung kích cùng mảnh đạn găm sâu vào vai và lưng khiến tôi ngã gục rồi ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã nằm trong hầm quân y dã chiến. Tôi may mắn giữ được mạng sống trở về, nhưng một phần xương vai của tôi đã vĩnh viễn gửi lại mảnh đất Quảng Trị anh hùng cùng với những người đồng đội đã ngã xuống.Hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương với tấm thẻ thương binh hạng 2/4, mang trên mình tỷ lệ thương tật 61%. Thân hình không còn lành lặn, nhưng thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ "Thương binh tàn nhưng không phế", tôi không cho phép mình nghỉ ngơi. Tôi tiếp tục tham gia công tác xã hội và cống hiến cho Hội Cựu chiến binh tại địa phương.Tôi muốn dùng chính những trải nghiệm, những vết thương này để nhắn nhủ đến thế hệ trẻ — những bạn sinh viên hôm nay: Nền hòa bình, độc lập và cuộc sống yên bình mà các cháu đang có được đổi bằng xương máu, bằng cả thanh xuân của biết bao lớp người đi trước. Hãy sống, học tập và cống hiến hết mình để xứng đáng với những gì cha anh đã gửi gắm.



