KÝ ỨC THỜI BINH LỬA CỦA MỘT VỊ TƯỚNG ĐẶC CÔNG
KÝ ỨC THỜI BINH LỬA CỦA MỘT VỊ TƯỚNG ĐẶC CÔNG
Sau trận đánh, đồng đội bị thương nhiều nên ông Sửu tổ chức cho đơn vị đưa thương binh về tuyến sau. Trên đường đi, khi sắp vượt qua lộ 7 thì địch phát hiện, chúng cho máy bay đánh chặn đường. Để anh em thương binh được rút lui an toàn, ông cùng một đồng đội chạy vòng sang hướng khác, bắn AK để thu hút hỏa lực địch.
Trong quá trình triển khai kế sách "dương Đông, kích Tây" này, người đồng đội tên Vọng không may bị thương nặng.“Để không ảnh hưởng tới tôi, đồng chí ấy nói: “Anh đã mệt rồi, cứ để em ở đây, anh đi trước rồi cho đơn vị ra đón sau”. Nhưng tôi quyết tâm cho dù hy sinh thì cũng phải đưa đồng đội về. Cũng may mắn, lần đó cả 2 người chúng tôi đã thoát khỏi vòng vây và về đến đơn vị an toàn”, Trung tướng Sửu kể lại.Trận đánh đầu tiên và nghĩa tình đồng đội.Đến giờ, ông Sửu vẫn nhớ trận đánh đầu tiên của mình, đó là trận đánh trên Đồi Lộng Gió. “Lần đó, đang trên đường hành quân ở Tây Nguyên, khi thấy quân địch đổ bộ bằng trực thăng xuống đồi nên chúng tôi tổ chức đánh, khiến cho địch bất ngờ. Vì thấy tôi có vóc người nhỏ bé lại nhanh nhẹn nên Trung đội trưởng, tên Bùi, quê ở Thái Nguyên, giao cho tôi nhiệm vụ làm liên lạc.Trong trận đánh này, hỏa lực địch mạnh hơn nên không may anh Bùi đã bị mảnh đạn pháo bắn trúng. Anh ấy gọi tôi: “Sửu ơi, tao bị thương rồi”. Tôi chạy lại thì thấy 2 chân của anh Bùi bị dập nát. Tôi lấy băng để băng vết thương lại, nhưng do vết thương nặng, máu mất nhiều nên anh ấy không qua được. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến đồng đội hy sinh”, ông Sửu mắt rưng rưng.Cũng trong trận đánh này, chân của ông Sửu bị mảnh đạn găm vào khi đang di chuyển. Ông tìm một gốc cây để ẩn lấp rồi băng lại vết thương. Nhưng khi sờ vào cuộn băng của mình thì ông Sửu mới nhớ ra là đã lấy để băng vết thương cho vị Trung đội trưởngKhi đang loay hoay định xé mảnh quần để quấn tạm lên vết thương nhằm cầm máu, ông Sửu bất ngờ nhìn thấy một đồng đội thuộc đại đội khác đi tới. Ông liền gọi với theo để xin băng cứu thương.Người đồng đội ấy nhanh chóng giúp ông băng bó vết thương, rồi cả hai lại tiếp tục lên đường. Cuộc gặp gỡ diễn ra rất ngắn ngủi, nhưng gương mặt người đồng chí ấy đã in sâu vào trí nhớ của ông Sửu.Nhiều năm sau, khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng, ông Sửu có dịp gặp lại người đồng đội năm xưa. Trong thời gian giữ cương vị Chỉ huy trưởng Tỉnh đội Lạng Sơn, trong một chuyến công tác tại Quân khu, ông tình cờ nghe anh em nhắc đến một đồng chí đang công tác tại Ban thanh tra, kiểm tra của Quân khu — cũng là người Lạng Sơn.“Nghe vậy, tôi liền đi tìm. Thật vui đó lại chính là người đồng đội đã băng bó cho tôi trên chiến trường năm nào. Cho dù chỉ nhìn thấy khuôn mặt của ông ấy có một lần, nhưng gặp lại tôi nhận ra ngay. Còn ông ấy, phải nghe tôi kể lại kỷ niệm năm đó thì mới nhớ ra được. Rồi chúng tôi cùng ngồi trò chuyện, ôn lại ký ức về những ngày xông pha khói lửa. Từ đó tôi mới biết tên ông ấy là Phùng Văn Vả, người ở huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn”.Tôi bị cuốn vào câu chuyện của vị tướng anh hùng từ sáng sớm cho đến tận quá trưa. Khi những tia nắng đã đứng bóng trên đỉnh đầu, tôi mới rời khỏi căn nhà nhỏ của ông, mang theo trong lòng biết bao cảm xúc khó quên.Điều khiến tôi xúc động không chỉ là những chiến công oanh liệt ông kể lại, mà còn bởi tấm lòng yêu nước tha thiết nơi ông – một ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ, cháy mãi không nguôi. Tôi tin rằng, ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau, như một nguồn cảm hứng bất tận về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến./.Trang Việt.



