Khác

Ký ức thời hoa lửa của người cựu chiến binh (2)

Ký ức thời hoa lửa của người cựu chiến binh

Quảng Ninh17/07/2026Ghi chép từ cuộc trò chuyện với cựu chiến binh Nguyễn Văn Tư tại phường Hồng Hải, TP Hạ Long (sưu tầm và biên soạn) (LCĐ Khoa Du lịch,Trường Đại học Hạ Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, những năm tháng hoa lửa vẫn luôn sống động như mới hôm qua. Đó là những ngày tháng họ đã đi qua tuổi trẻ bằng những bước chân hành quân giữa bom đạn, bằng tình đồng đội thiêng liêng và bằng niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Ông Minh – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ – nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay đã run theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc về những người đồng đội và chiến trường năm xưa, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự xúc động.

Ông kể rằng, ngày ấy ông mới chỉ là một chàng trai đôi mươi, rời quê hương lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Trong chiếc ba lô nhỏ mang theo bên mình chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và những lá thư của gia đình. Ông cùng bao thanh niên khác bước vào cuộc chiến với tâm niệm giản dị: bảo vệ quê hương và giành lại hòa bình cho đất nước.

Những ngày đầu ở chiến trường là những ngày đầy thử thách. Người lính phải hành quân qua những cánh rừng rộng lớn, vượt qua những con suối sâu, những ngọn núi hiểm trở. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đơn vị chỉ có thể ngủ tạm dưới những tán cây hoặc trong những căn lán lợp lá đơn sơ. Bữa ăn đôi khi chỉ là cơm nắm, rau rừng và chút muối vừng, nhưng không ai than vãn. Bởi trong lòng họ luôn có một niềm tin rằng ngày chiến thắng nhất định sẽ đến.

Ông nhớ nhất là những trận chiến khốc liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Có lần, sau một trận bom dữ dội, ông chứng kiến người đồng đội thân thiết của mình hy sinh ngay bên cạnh. Người bạn ấy còn rất trẻ, chưa kịp trở về thăm mẹ, chưa kịp thực hiện những ước mơ còn dang dở. Khoảnh khắc ấy trở thành ký ức ám ảnh nhưng cũng là động lực để ông và những người còn sống tiếp tục chiến đấu.

Giữa chiến trường khắc nghiệt, tình đồng đội chính là điều giúp những người lính vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng dìu nhau khi bị thương. Có những người sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho đồng đội trước làn bom đạn. Với họ, người bên cạnh không chỉ là đồng chí mà còn là anh em ruột thịt.

Ông cũng không thể quên hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong trên các tuyến đường chiến lược. Dù tuổi đời còn rất trẻ, họ vẫn ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để lại tuổi xuân đẹp nhất cho đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông may mắn được trở về quê hương, nhưng trong lòng vẫn mang theo những ký ức không thể quên về đồng đội. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, ông lại đến nghĩa trang, thắp nén hương cho những người bạn đã nằm lại. Ông nói rằng:
"Chúng tôi may mắn được trở về, còn nhiều đồng đội thì mãi mãi ở lại với tuổi hai mươi. Hòa bình hôm nay là món quà mà thế hệ trẻ cần phải biết trân trọng."

Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, ông đứng lặng trước những cánh rừng từng vang tiếng súng. Những con đường mới đã thay thế những lối mòn năm nào, cuộc sống đã đổi thay, nhưng trong tâm trí ông vẫn hiện lên hình ảnh những người lính trẻ với nụ cười lạc quan, sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn