Cựu chiến binh

Ký Ức Thời Hoa Lửa: Hoàng Văn Khánh

Thái Nguyên10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1948, giữa núi rừng Cao Bằng ngút ngàn sương giăng và bạt ngàn đá dựng, tiếng khóc chào đời của cậu bé Hoàng Văn Khánh như mang theo cái hào hùng, phóng khoáng của vùng đất chiến khu cách mạng. Sinh ra trong một gia đình tộc Tày giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ Khánh đã quen với tiếng suối reo, tiếng bước chân hành quân âm thầm của các chú bộ đội Việt Minh và những câu chuyện kháng chiến bên bếp lửa hồng.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng thanh niên Hoàng Văn Khánh tròn 20 tuổi tạm biệt bản làng, dải khăn thổ cẩm của mẹ và dòng sông Bằng xanh biếc để lên đường nhập ngũ. Anh mang theo tinh thần kiên cường của người con miền núi, bước chân xẻ dọc Trường Sơn tiến vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Đơn vị của Khánh tham gia chiến đấu tại vùng "đất thép" Tây Ninh. Những trận càn quét dồn dập của địch, những cơn mưa bom B-52 cày xới rừng già, trút xuống từng hào sâu khiến không gian luôn ngập trong mùi khét đắng của thuốc súng và khói độc. Giữa cái sống và cái chết mong manh, Khánh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ từng tấc đất, từng căn hầm dã chiến.

Anh nhớ nhất mùa khô năm 1970, trong một trận chống càn ác liệt, tiểu đội của anh bị bao vây suốt ba ngày đêm giữa lòng chảo đạn súng. Nguồn nước cạn kiệt, cái nóng hừng hực gặm nhấm từng hơi thở, nhưng tình đồng chí lại bùng lên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Khánh sẵn sàng nhường từng hớp nước cuối cùng cho đồng đội bị thương, nhận về phần mình những ca trực gác nguy hiểm nhất dưới ánh sáng chói lóa của đèn dù địch.

Trong trận đánh giữ chốt then chốt năm ấy, một mảnh pháo nổ gần đã găm vào vai trái khiến Khánh gục xuống. Máu nhuộm đỏ chiếc áo trấn thủ phai màu, nhưng khi thấy xe tăng địch tiến vào, người chiến sĩ trẻ ấy vẫn gạt đi đau đớn, gồng mình ôm chặt khẩu B40, nhắm thẳng vào xích xe tăng địch mà xả đạn, cản phá thành công đợt tấn công của đối phương trước khi được đồng đội đưa về tuyến sau cấp cứu.

Chiến tranh lùi xa, ngọn lửa thời hoa lửa rực rỡ năm nào nay đã đi vào lịch sử. Trở về với đời thường cùng những vết thương hành hạ mỗi khi thời tiết chuyển mùa, ông Hoàng Văn Khánh vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất tốt đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ — giản dị, kiên cường và luôn đong đầy tình yêu với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn