KÝ ỨC THỜI HOA LỬA; KHI NGỌN LỬA QUÁ KHỨ SOI SÁNG BẢN LĨNH TUỔI TRẺ HÔM NAY
KÝ ỨC THỜI HOA LỬA; KHI NGỌN LỬA QUÁ KHỨ SOI SÁNG BẢN LĨNH TUỔI TRẺ HÔM NAY
Trong dòng chảy hối hả của thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa, có
những khoảng lặng khiến lòng người bỗng chừng thắt lại, để rồi sau đó bùng lên
một niềm tự hào và ý thức trách nhiệm lớn lao. Đó chính là những giây phút
chúng tôi tham gia các hoạt động Đoàn tại địa phương, được ngồi bên hiên nhà
của người Mẹ Việt Nam Anh hùng, lắng nghe những câu chuyện mà Mẹ kể lại,
một tượng đài sống động về lòng kiên trung và đức hy sinh: Mẹ Việt Nam Anh
hùng Phạm Thị Bé.
Một năm đã trôi qua kể từ ngày Mẹ rời xa chúng ta (tháng 5/2025), nhưng
dư âm của những buổi trò chuyện cùng Mẹ vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Tôi vẫn nhớ dáng ngồi tĩnh lặng của Mẹ trong căn nhà nhỏ tại khu phố Năm
Trại. Với Mẹ Phạm Thị Bé, chiến tranh không phải là khái niệm nằm lại ở năm
tháng, mà là những ký ức còn nguyên vẹn như vừa mới hôm qua. Cuộc đời Mẹ
là một bản hùng ca buồn nhưng lẫm liệt. Ba người thân yêu nhất, người chồng,
người con trai và người em ruột thịt đã lần lượt dâng hiến thanh xuân góp phần
mang lại độc lập tự do cho Tổ quốc. Ba lần nhận tin dữ là ba lần trái tim Mẹ rỉ
máu, nhưng Mẹ không gục ngã. Sự hy sinh của gia đình Mẹ chính là viên gạch
hồng xây nên nền hòa bình mà thế hệ trẻ chúng tôi đang nâng niu hôm nay.
Mẹ kể về họ mộc mạc lắm, Mẹ không kể về những chiến công lẫy lừng.
Mẹ chỉ kể về những kỷ niệm về những người thân yêu đã rời đi để bảo vệ mảnh
đất này. Điều làm tôi xúc động nhất là cách Mẹ nhớ. Dù đã ở tuổi gần chín
mươi, nhưng từng câu nói, từng chi tiết của những ngày khói lửa ấy đối với Mẹ
dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Trong ánh mắt của Mẹ, tôi thấy cả một
thời kỳ gian khổ nhưng tràn đầy lý tưởng. Mẹ không kể về nỗi đau mất mát,
nhưng sự tĩnh lặng trong đôi mắt ấy khiến chúng tôi hiểu rằng, cái giá của hòa
bình hôm nay được đánh đổi bằng cả một đời chờ đợi và hy sinh thầm lặng của
những người phụ nữ như Mẹ.
Mục tiêu của đề án này không chỉ dừng lại ở việc tri ân, mà quan trọng
hơn, là sự chuyển giao ngọn lửa, là sự tiếp nối mạch nguồn lý tưởng cách mạng.
Khi lắng nghe Mẹ nói, tôi chợt nhận ra: Khoảng cách gần một thế kỷ giữa Mẹ và
chúng tôi dường như bị xóa nhòa. Mẹ kể về quá khứ như thể nó vừa xảy ra, sự
tàn khốc của chiến tranh qua lời Mẹ không làm chúng tôi sợ hãi, mà bồi đắp
thêm tình yêu quê hương đất nước, lòng tự tôn dân tộc.
Đối với tôi, mỗi chuyến đi là một lần được lắng nghe, được hun đúc tinh
thần cách mạng, lòng tự tôn, tự hào dân tộc. Trong giai đoạn đất nước đang phát
triển và hội nhập, những cuộc gặp gỡ với các nhân chứng lịch sử như Mẹ là liều
thuốc quý giá để bồi đắp bản lĩnh chính trị. Nó giúp chúng ta hiểu rằng, để có
được một Tây Ninh yên bình và trù phú như ngày hôm nay, đã có những người
Mẹ phải sống cả đời trong nỗi nhớ thương đằng đẵng.
Nếu thế hệ cha ông đã đi qua chiến tranh bằng máu và lòng tin, thì thế hệ
hôm nay phải đi qua hòa bình bằng trí tuệ và khát vọng. Không có tiếng súng,
nhưng vẫn có những “trận tuyến” khác đang chờ người trẻ bước vào: trận tuyến
của tri thức, của sáng tạo, của xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.
Lòng yêu nước trong thời đại mới bắt đầu từ việc hiểu rõ cội nguồn, yêu
thương từng tấc đất quê hương và biến sự tri ân thành hành động cụ thể. Mỗi
đoàn viên thanh niên phải là một chiến sĩ trên mặt trận xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc, tiếp nối truyền thống của các thế hệ cha anh, hình bóng Mẹ, cùng những
đóa hoa tươi thắm Mẹ từng trao tặng thanh niên trước giờ tòng quân, sẽ mãi là
nguồn động lực bất tận, hình ảnh người mẹ Việt Nam Anh hùng kiên cường, tảo
tần trên mảnh đất Năm Trại vẫn sẽ là ngọn đèn soi sáng cho tuổi trẻ Tây Ninh./.



