Cựu chiến binh

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CHIẾN SĨ C2, D9, E22, F345

Ninh Bình20/05/2026Đặng Mai Ngọc Huyền (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian tĩnh lặng của Thôn 5, xã Yên Mô hôm nay, ít ai biết rằng đằng sau dáng vẻ hiền hậu của bác Lã Phú Lịch là cả một bầu trời ký ức rực lửa của những năm tháng thanh xuân hiến dâng cho Tổ quốc. Sinh năm 1950, bác thuộc thế hệ lớn lên khi đất nước còn chia cắt, khi tiếng súng chiến tranh át cả tiếng ve sầu mùa hạ. Đối với bác và những người thanh niên Yên Mô ngày ấy, lên đường nhập ngũ không chỉ là nghĩa vụ, mà là một lý tưởng sống cao đẹp, là khát vọng được bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Câu chuyện của bác đưa chúng ta trở lại với chiến trường biên giới phía Bắc, nơi bác từng đứng trong hàng ngũ đơn vị C2, D9, E22, F345 tại mặt trận Mường Khương, Lào Cai. Đó là những ngày tháng "máu và hoa", nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng niềm tin và tình đồng chí đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất để những "đóa hoa" thanh xuân nở rộ giữa bom đạn lửa cháy.

Chiến trường Lào Cai những năm cuối thập niên 70 đầy rẫy những gian khổ và hiểm nguy. Bác Lịch bồi hồi nhớ lại khi ấy bác mới chỉ mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Với cương vị là một chiến sĩ tại đơn vị 260, bác đã cùng đồng đội trực tiếp tham gia vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương phía Bắc. Điều bác nhớ nhất không phải là sự khốc liệt của tiếng pháo, mà là ý chí sắt đá của những người lính trẻ. Giữa vùng đất Mường Khương xa xôi, điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn, nhưng tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" luôn rực cháy. Bác kể về những lần hành quân xuyên đêm, đôi chân mỏi nhừ nhưng lòng quyết tâm chưa bao giờ nguội lạnh. Niềm hạnh phúc lớn lao nhất đối với bác không phải là những huân chương lấp lánh, mà chính là những lúc đơn vị thực hiện an toàn các nhiệm vụ được giao, bảo vệ được địa bàn và giữ vững chủ quyền lãnh thổ. Trong ký ức của bác, hình ảnh một người chiến sĩ mười chín tuổi đời lần đầu đối mặt với ranh giới sinh tử vẫn còn vẹn nguyên – một chàng trai mạnh dạn, quả cảm, sẵn sàng xông pha vào những nơi khó khăn nhất để giảm bớt sự hy sinh cho đồng đội. Kỷ vật quý giá nhất mà bác nâng niu suốt bao năm qua chính là chiếc Huân chương Chiến công hạng Ba, một chứng nhân lịch sử cho những cống hiến thầm lặng nhưng vĩ đại trên mặt trận Lào Cai năm ấy.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể đã lành, nhưng ngọn lửa của thời "Hoa Lửa" vẫn mãi cháy trong tim người cựu chiến binh Lã Phú Lịch. Trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương Yên Mô, bác luôn đau đáu một tâm niệm về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Bác nhắn nhủ đến các đoàn viên, thanh niên: "Các cháu phải luôn rèn luyện, học tập, công tác và tu dưỡng đạo đức để giữ vững quê hương, xây dựng đất nước Việt Nam ngày một giàu mạnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn