KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CHIẾN SĨ Y TÁ KIÊN TRUNG ĐẤT HÀ TĨNH
KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CHIẾN SĨ Y TÁ KIÊN TRUNG ĐẤT HÀ TĨNH
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người lính cầm súng đối mặt với quân thù, có một lực lượng thầm lặng luôn đi trước về sau, giành giật sự sống cho đồng đội ngay dưới làn mưa bom bão đạn. Đó chính là những chiến sĩ quân y, y tá chiến trường. Với cựu chiến binh Nguyễn Văn Cao (sinh năm 1945), người con của mảnh đất Hà Tĩnh giàu truyền thống cách mạng, cuộc đời chú là một hành trình dài dấn thân, mang y đức và bản lĩnh bộ đội Cụ Hồ đi qua những năm tháng oanh liệt nhất của dân tộc.
Lên đường vào cao điểm chiến trường (Tháng 1 năm 1964)
Sinh ra và lớn lên trên dải đất miền Trung kiên cường, chàng thanh niên Kinh – Nguyễn Văn Cao bước vào tuổi mười chín khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn leo thang khốc liệt. Tháng 1 năm 1964, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chú chính thức gác lại những dự định riêng, khoác lên mình màu áo lính xanh bộ đội Cụ Hồ.
Sau thời gian rèn luyện gian khổ và được đào tạo chuyên môn, chú được phong quân hàm Trung sỹ và đảm nhiệm vai trò Y tá chiến trường. Đến ngày 12 tháng 6 năm 1970 – giai đoạn cuộc chiến bước vào thời kỳ giành giật từng tấc đất trên các mặt trận nóng bỏng, chú đã có mặt ở những trạm phẫu thuật tiền phương, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh.
Giành giật sự sống cho đồng đội nơi tuyến lửa
Lính y tá chiến trường bước vào nhiệm vụ là bước vào nơi nguy hiểm. Dưới hầm hào công sự chật hẹp, thiếu thốn đủ bề và bên trên là tiếng bom nổ, người y tá trẻ Nguyễn Văn Cao vẫn giữ đôi tay vững vàng, kịp thời băng bó vết thương, cấp cứu và chăm sóc cho hàng vạn thương bệnh binh, giữ lại lực lượng chiến đấu cho đơn vị.
Bằng sự quả cảm, mưu trí và tấm lòng yêu thương đồng đội vô bờ bến, chú cùng đơn vị kiên cường bám trụ trận địa, tham gia vào các chiến dịch tầm vóc cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông nối liền một dải vào mùa xuân năm 1975.
Sau ngày đại thắng, chú tiếp tục ở lại phục vụ quân ngũ, tham gia công tác khắc phục hậu quả chiến tranh cho đến tháng 3 năm 1976. Sau hơn 12 năm cống hiến trọn vẹn sức trẻ và tâm huyết, chú hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và về Hưu theo chế độ.
Sự hy sinh gian khổ và những thành tích của chú xuyên suốt cuộc kháng chiến đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng phần thưởng cao quý:
Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Ba (HCKC hạng H3): Biểu tượng sáng ngời cho lòng dũng cảm, sự tận tụy và những đóng góp to lớn của chú vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ngày trở về và sự tri ân trong thời bình
Rời xa khói lửa chiến trường, Trung sỹ, y tá Nguyễn Văn Cao trở lại cuộc sống đời thường tại quê hương Hà Tĩnh. Chú tiếp tục mang tác phong kỷ luật, tinh thần chịu thương chịu khó của người lính cụ Hồ vào lao động sản xuất, xây dựng gia đình và luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Thời gian lùi xa, nhưng đất nước không bao giờ quên công ơn của những người đã đổ máu xương cho hòa bình hôm nay. Những cống hiến ấy đã được lưu giữ trang trọng qua các mốc thời gian tri ân của Nhà nước:
Ngày 25 tháng 12 năm 2004, các hồ sơ ghi nhận cống hiến thời chiến của chú được hoàn tất.
Ngày 29 tháng 11 năm 2022, chú chính thức nhận được sự quan tâm, chi trả và thực hiện các chính sách hậu phương quân đội từ Nhà nước. Đây là sự tri ân trọn vẹn, ấm áp của Tổ quốc dành cho người chiến sĩ áo trắng năm xưa.
"Những đêm cứu thương dưới làn mưa bom bão đạn đã lùi xa, tấm Huân chương Kháng chiến năm ấy đã nhuốm màu thời gian, nhưng bản lĩnh và y đức của người Trung sỹ, y tá đất Hà Tĩnh năm xưa vẫn mãi là ngọn lửa sáng, là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình và thế hệ mai sau."
Câu câu chuyện của chú Nguyễn Văn Cao chính là một mảnh ghép lịch sử chân thực, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết ơn và trân quý giá trị của tự do, hòa bình ngày hôm nay được đổi bằng tuổi xuân của thế hệ cha anh đi trước.



