KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG KIÊN TRUNG ĐẤT ĐÔNG HẢI
Trong những năm tháng gian khổ nhưng oanh liệt của thập niên 1980, có một thế hệ thanh niên đã gác lại hạnh phúc riêng tư, mang theo hoài bão tuổi trẻ lên đường bảo vệ bình yên cho Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Người chiến sĩ ấy chính là Nguyễn Văn Bạc — người con của mảnh đất Đông Hải, Phan Rang.
Nghe Theo Tiếng Gọi Biên Cương
Sinh năm 1962, người con đất Kinh Nguyễn Văn Bạc lớn lên tại vùng biển Đông Hải, Phan Rang (PRTC). Tháng 02/1982, khi vừa tròn 20 tuổi — cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh tạm biệt tiếng sóng biển quê hương, khoác lên mình màu áo xanh của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Thời điểm năm 1982, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng đang ở giai đoạn vô cùng khốc liệt. Những chàng trai trẻ ngày ấy ra trận với một hành lý giản đơn nhưng lồng ngực thì tràn đầy ý chí quyết tâm sắt đá.
Bản Lĩnh Người Tiểu Đội Trưởng
Bước vào môi trường quân ngũ, anh Nguyễn Văn Bạc được học tập, rèn luyện qua các khóa huấn luyện nghiêm ngặt (HVK6, HCCC, HCCSVV). Giữa cái nắng cháy da của thao trường và những thử thách khắc nghiệt của chiến trường, anh đã nhanh chóng trưởng thành, thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy cấp cơ sở.
Với sự dũng cảm và năng lực của mình, anh được phong quân hàm Hạ sĩ (H2) và giữ chức vụ Tiểu đội trưởng (atr).
Những mật danh và mốc thời gian như tháng 8, tháng 12, hay trận địa gắn liền với cột mốc tháng 9/1985 đã trở thành những mảnh ký ức không bao giờ phai nhạt.
Trên vai trọng trách tiểu đội trưởng, anh không chỉ gương mẫu đi đầu trong mọi mũi tiến công mà còn là chỗ dựa tinh thần, bảo vệ và dìu dắt các anh em chiến sĩ trong tiểu đội vượt qua làn mưa bom bão đạn.
"Làm tiểu đội trưởng ở chiến trường, trách nhiệm đè nặng lên vai gấp bội. Mỗi mệnh lệnh đưa ra không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự an nguy của những người đồng đội thân thiết như ruột thịt."
Sắt Son Lời Thề Dưới Cờ Đảng Và Sự Tri Ân
Sự kiên trung, lòng quả cảm và những đóng góp của anh đã được tập thể ghi nhận. Anh vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam (QTCPC). Đây là phần thưởng tinh thần cao quý, khẳng định lòng trung thành tuyệt đối của người chiến sĩ Đông Hải với Tổ quốc.
Sau những năm tháng cống hiến hết mình, anh trở về đời thường và tiếp tục nhận được sự tri ân xứng đáng cho những năm tháng thanh xuân hào hùng ấy:
Năm 2005: Anh vinh dự được trao tặng Kỷ niệm chương (KNC) vẻ vang, ghi nhận những công lao trong thời kỳ khói lửa.
Những văn bản, giấy chứng nhận lưu trữ (như ký hiệu NT556) chính là minh chứng lịch sử, ghi dấu một thời oanh liệt.
Đặc biệt, vào Tháng 6/2024, một lần nữa những cống hiến của người cựu chiến binh năm xưa lại được nhắc nhớ và tôn vinh, như một lời khẳng định: Quá khứ hào hùng không bao giờ bị lãng quên.
Hoa Lửa Vẫn Sáng Mãi
Hơn 40 năm trôi qua kể từ ngày rời xa tay súng, những ký hiệu hành chính có thể nằm im trên giấy tờ cũ nhuốm màu thời gian, nhưng tinh thần "Thời hoa lửa" của người tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Bạc vẫn rực cháy nguyên vẹn.
Trở về với Đông Hải, Phan Rang thanh bình ngày nay, bác có quyền tự hào kể cho con cháu nghe về một thời đại mà mình đã sống — một thời đại mà mỗi người lính bước ra trận tuyến với trái tim rực lửa, hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của nước nhà.



