Cựu chiến binh

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA QUA LỜI KỂ CỦA ÔNG NGOẠI

Hưng Yên06/12/2025Nguyễn Thị Huyền Trang (Học Sinh Lớp 9C - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào mọi người, em là NguyễnThị Huyền Trang, học sinh lớp 9C trường Trung học cơ sở lương Thế Vinh, xã lê lợi , tỉnh Hưng Yên . Em rất tự hào khi là cháu của ông Nguyễn Trọng Sử - Một người chiến sĩ của cựu hồ đã đi qua cuộc kháng chiến cứu nước. Ông ngoại em sinh ra ở 1 làng Cao Bạt Lụ, nơi cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Ông ngoại em năm nay 84 tuổi , mái tóc bạc trắng, Đôi mắt vẫn sáng mỗi khi kể về những năm tháng tuổi trẻ .

Em thường hay hỏi ông về chiến tranh , về thời kỳ mà đất nước còn chìm trong bom đạn, và mỗi lần ông kể , em như được sống lại từng khoảnh khắc “ thời hoa lửa ” mà ông đã trải qua . Khi chiến tranh chống Mỹ bùng nổ dữ dội , ông mới trong 18 tuổi, vừa chớm vào tuổi trưởng thành , nhưng đã phải vội vã rời bỏ mái nhà thân thương để lên đường theo tiếng gọi của tổ quốc. Ông kể , lúc chia tay mẹ , mẹ ông đã ôm chặt tay ông mà khóc, đôi tay run run khẽ nhét vào tay ông mấy củ khoai và 1 gói cơm khô. Hình ảnh đấy theo ông em suất quãng đời binh nghiệp. Chiến trường không như những gì ông em từng tưởng tượng. Không có những chiến thắng rực rỡ như trong phim ảnh mà chỉ là mùi thuốc súng, khói lửa, và tiếng kêu của đồng đội mỗi khi bom rơi.

Ông còn kể có những đêm mưa gió , bùn đất bám đầy người, tay cầm súng run run vì lạnh, tim đập nhanh vì sợ , nhưng trong lòng vẫn tràn đầy quyết tâm. Quyết tâm dù phải hy sinh, ông cũng phải bảo vệ quê hương đất nước này. Ông nhớ rõ trận đánh ác liệt ở một con suối. Bên kia chuyến tuyến, tiếng súng nổ dồn dập, và những tiếng la của đồng đội trong đêm tối. Ông và người bạn đã bám chặt vào những hốc cây , từng ngọn tre, chiến đấu tới cùng. Có nhiều lúc tưởng nhu kết thúc, nhưng nhờ sự dũng cảm và đoàn kết, họ đã chiến thắng, dữ được vùng đất mà dân làng sinh sống từ lâu đời. Ông nói rằng những khoảnh khắc ấy, sợ hãi và dũng cảm hoà lẫn nhau , nhưng chính lúc này tôi đã nhận ra một con người khác trong ông. Nhưng chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ ,nhớ người thân yêu.

Ông ngoại kể rằng, nhiều đêm trăng tròn ,Nhìn lên bầu trời đầy sao, ông nhắm mắt, tưởng tượng về cánh đồng quê hương, nơi có tiếng cười của cô em gái, về bếp lửa hồng trong gian bếp nhỏ. Những ký ức đó là liều thuốc tinh thần, giúp ông vượt qua những tháng ngày khắc liệt nhất. Sau khi chiến tranh trở về,Ông không chỉ mang theo những vết sẹo Trên cơ thể mà còn có cả những ký ước đau thương và vẻ vang của tuổi trẻ. Ông không huy chiến công, nhưng trong ánh mắt luôn ánh lên tự hào và yêu đất nước. Em ,cháu của ông nghe những câu chuyện ấy mà lòng nôn nao, tự hào và trân trọng những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

Ý ức chiến trường của ông ngoại như những trang nhật ký sống , kỷ vì thời hoa lửa đầy gian khổ, hy sinh nhưng rực rỡ. Nó nhắc nhở em rằng Hòa Bình hôm nay không tự nhiên mà có được, mà phải được dựng lên từ máu, mồ hôi và nước mắt, của biết bao thế hệ. Mỗi lần nghĩ ông kể, Em lại thấy thương ông hơn, yêu quê hương này hơn, và hứa sĩ sống sao cho xứng đáng với những gì ông về thế hệ trước đã hy sinh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí ông ngoại, mỗi kỷ niệm, mỗi đồng đội đã ngã xuống, vẫn còn sống động như ngày hôm qua. Và chính ký ức ấy, chính câu chuyện thời hoa lửa của ông, đã trở thành nguồn cảm hứng, là bài học về lòng dũng cảm, sự kiên cường và tình yêu quê hương cho thế hệ chúng em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn