Cựu chiến binh

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA TRONG MẮT CHÁU

Hưng Yên21/12/2025Nguyễn Ngọc Ánh (Lớp 6c THCS Lương Thế Vinh, xã Lê lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn yên bình. Tuổi thơ của tôi trôi qua trong những buổi sáng sớm không tiếng bom rơi, trong những đêm dài ngủ yên giấc dưới mái nhà ấm êm. Với một cô bé thế hệ 2K như tôi, chiến tranh từng là một khái niệm gì đó rất mờ xa, chỉ tồn tại qua những trang sách sử khô khan hay những thước phim tư liệu đen trắng cũ kỹ.

Thế nhưng, có một "cuốn sử sống" vẫn luôn hiện hữu lặng lẽ ngay trong ngôi nhà nhỏ của tôi. Đó chính là ông nội. Qua dáng lưng còng, mái tóc bạc phơ như cước và đôi mắt trầm tư nhìn về phía chân trời, tôi hiểu rằng ông chính là người đã đi qua trọn vẹn những năm tháng "thời hoa lửa" hào hùng ấy để đổi lấy bình yên cho tôi hôm nay.

Ông nội kể rằng, ngày ấy ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mà người ta vẫn gọi là "thì con gái" của cuộc đời. Làng quê nghèo ngày ấy tiễn bước ông bằng những cái bắt tay vội vàng của những người bạn cùng trang lứa và ánh mắt lo lắng, rưng rưng của bà nội.

Tôi hỏi ông: "Lúc ấy ông có sợ không?". Ông chỉ mỉm cười, đôi tay thô ráp xoa đầu tôi: "Sợ chứ cháu, nhưng nếu ai cũng chùn bước thì đất nước sẽ về đâu?". Không có những lời hứa hẹn lớn lao, cũng chẳng có những khẩu hiệu đao to búa lớn, ông lên đường với một tâm niệm giản dị là bảo vệ mảnh đất Vũ Phúc, bảo vệ gia đình mình. Hành trang của ông chỉ vỏn vẹn chiếc ba lô bạc màu và đôi dép cao su mòn gót – những vật dụng đã cùng ông băng qua hàng ngàn cánh rừng rậm, những con suối lạnh buốt và những cung đường đầy rẫy bom đạn.

Qua lời kể của ông, tôi thấy hiện ra một bức tranh chiến tranh khốc liệt đến rợn người. Chiến tranh không chỉ có tiếng súng vang rền, mà còn là sự thiếu thốn đến tận cùng. Đó là những bữa cơm vội vã bên bếp lửa tàn, cơm trộn lẫn cả cát bụi và mùi thuốc súng. Đó là những giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu, lấy đất làm giường, lấy trời làm màn, nơi mà cái chết luôn rình rập sau từng bụi cây.

Tôi xúc động nhất khi nghe ông kể về những đêm mưa rét thấu xương ở rừng già. Cái lạnh như ngàn mũi kim đâm vào da thịt, đôi chân đi bộ nhiều đến mức phồng rộp, rướm máu. Có những lúc mệt mỏi tưởng chừng như gân cốt rã rời, không thể bước thêm một bước nào nữa, nhưng chỉ cần nghĩ đến quê hương, nghĩ đến bóng dáng người mẹ, người vợ đang tựa cửa ngóng trông, ông lại gượng dậy. Niềm tin ấy được tôi luyện qua gian khổ, trở nên cứng cỏi hơn cả sắt thép.

Trong bóng tối mịt mù của đạn bom, tình đồng đội là điểm tựa duy nhất và lớn nhất. Ông bảo, ở chiến trường, người ta yêu nhau bằng một thứ tình cảm thiêng liêng lạ kỳ. Họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước cuối cùng trong chiếc bình tông cũ, chia đôi từng mẩu lương khô ít ỏi.

Họ dựa vào nhau để sống, và đôi khi là để chết cùng nhau. Những lời hứa "Nếu tao không về, mày nhớ về quê thăm mẹ tao" khiến tôi nghẹn lòng. Chính sự gắn kết ấy đã giúp ông và các đồng chí giữ vững tay súng, giữ vững niềm hy vọng sống sót giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh. Mỗi người lính như ông chính là một viên gạch góp phần xây dựng nên bức tường thành ý chí vĩ đại của dân tộc.

Trở về sau chiến tranh, ông nội tôi lại trở về với hình ảnh người nông dân chất phác. Nhưng tôi biết, sâu trong thâm tâm ông, ngọn lửa của "Bộ đội Cụ Hồ" chưa bao giờ tắt. Ông chăm chút từng luống rau, quét dọn từng góc sân và vẫn luôn giữ thói quen dậy sớm như thời còn ở chiến trường.

Ông trở thành "người giữ lửa" cho cả phường Vũ Phúc, thường xuyên kể chuyện cho chúng tôi nghe để nhắc nhở thế hệ con cháu về giá trị của hai chữ "Độc lập". Mỗi khi nhìn ông chăm chú đọc báo hay trầm ngâm bên chén trà đặc, tôi lại thấy một sự uy nghiêm nhưng cũng rất đỗi hiền từ.

Câu chuyện của ông nội là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của hàng triệu người Việt Nam. Tinh thần và sự cống hiến của ông mãi là niềm tự hào của cả gia đình tôi.

Ông ơi, cháu – Nguyên Ngọc Ánh – sẽ luôn ghi nhớ những lời ông dạy. Cháu hứa sẽ học tập thật tốt, sống một cuộc đời có ích để không phụ lòng những người đã ngã xuống và cả những "anh hùng thầm lặng" như ông. Thời hoa lửa của ông sẽ mãi rực cháy trong trái tim cháu, nhắc nhở cháu phải biết yêu thương và trân trọng sự bình yên mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn