Ký ức Trường Sơn của nữ Thanh niên xung phong Phạm Thị Vui
Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện của các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp gặp bà Phạm Thị Vui, sinh năm 1955, dân tộc Kinh, hiện đang sinh sống tại xã Bản Giang, tỉnh Lai Châu. Dù thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng khi nhắc đến những năm tháng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, bà vẫn không giấu được niềm xúc động.
Bà kể rằng, năm 1971, khi mới mười sáu tuổi, bà tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Bà được phân công về Đoàn 559 – đơn vị làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn, tuyến vận tải chiến lược có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ năm 1971 đến năm 1974, bà cùng đồng đội đã sống và làm việc giữa núi rừng Trường Sơn, nơi luôn phải đối mặt với muôn vàn gian khổ.
Qua lời kể của bà, tôi hình dung được cuộc sống của những nữ Thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn. Ban ngày, các chị em tham gia bảo đảm giao thông, sửa chữa những đoạn đường bị hư hỏng, san lấp hố bom, vận chuyển vật tư và thực hiện nhiều nhiệm vụ phục vụ các đoàn xe ra tiền tuyến. Nhiều khi công việc phải tiến hành ngay sau những trận bom, khói bụi còn chưa tan hết. Mọi người luôn tranh thủ từng giờ, từng phút để thông đường, bảo đảm các đoàn xe không bị ách tắc.
Cuộc sống nơi rừng sâu vô cùng thiếu thốn. Những căn hầm, lán tạm giữa đại ngàn vừa là nơi ở, vừa là nơi tránh bom. Bữa cơm chỉ có gạo độn, rau rừng và chút lương khô nhưng ai cũng động viên nhau vượt qua khó khăn. Những cơn sốt rét rừng, những ngày mưa rừng kéo dài hay những đêm thức trắng làm nhiệm vụ đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với bà và đồng đội.
Điều khiến bà nhớ nhất chính là tinh thần đoàn kết của những người Thanh niên xung phong. Họ luôn sẵn sàng sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và động viên nhau trong những lúc gian nan nhất. Nhiều đồng đội đã để lại tuổi thanh xuân trên tuyến đường Trường Sơn, vì vậy những người còn sống luôn trân trọng giá trị của hòa bình và càng thêm yêu quý cuộc sống hôm nay.
Lắng nghe câu chuyện của bà Phạm Thị Vui, tôi càng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Bà không xem mình là người có công lao to lớn, mà chỉ coi đó là trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Tuy nhiên, chính những con người bình dị như bà đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.
Trước khi kết thúc buổi trò chuyện, bà nhắn nhủ với thế hệ trẻ rằng: "Các cháu hôm nay được học tập và lớn lên trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy biết ơn những thế hệ đi trước, chăm chỉ học tập, sống có lý tưởng, biết yêu thương, đoàn kết và luôn sẵn sàng cống hiến cho quê hương, đất nước. Mỗi người trẻ đều có thể viết nên câu chuyện đẹp của mình bằng những việc làm thiết thực hằng ngày."
Rời cuộc gặp, tôi mang theo nhiều cảm xúc và sự khâm phục đối với người nữ Thanh niên xung phong năm nào. Câu chuyện của bà Phạm Thị Vui không chỉ tái hiện những năm tháng gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn, mà còn truyền cho thế hệ hôm nay một thông điệp sâu sắc về lòng yêu nước, sự dũng cảm, tinh thần cống hiến và niềm tin vào tương lai của dân tộc.


