KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN – NGỌN LỬA CHÁY MÃI TUỔI ĐÔI MƯƠI
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những quãng thời gian mà mỗi giây phút trôi qua đều được đổi bằng máu và hoa. Đó là thời kỳ “hoa lửa” – nơi thế hệ cha anh đã gác lại bút nghiên, rời xa giảng đường để dấn thân vào nơi bom rơi đạn lạc. Qua lời kể của bác Nguyễn Văn Ánh, một cựu thanh niên xung phong mà tôi có dịp trò chuyện, bức tranh về một thời oanh liệt ấy hiện lên vừa khốc liệt, vừa tràn đầy tinh thần lạc quan cách mạng.
Bác Ánh kể rằng, năm 19 tuổi, bác lên đường nhập ngũ với hành trang chỉ là chiếc ba lô con cóc và một trái tim rực cháy khát vọng tự do. Nhiệm vụ của bác và đồng đội khi đó là san lấp hố bom, đảm bảo mạch máu giao thông trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. “Lúc đó không ai nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ làm sao để xe chở nhu yếu phẩm vào Nam được thông suốt,” bác chia sẻ với ánh mắt vẫn sáng rực niềm tự hào.
Có những đêm trắng dưới làn mưa bom, đôi bàn tay của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã bới từng tấc đất, vần từng tảng đá để mở đường. Bác nhớ nhất là những bữa cơm vội vã giữa rừng già, chỉ có măng rừng và muối trắng nhưng ấm áp tình đồng chí. Trong gian khổ, tiếng hát vẫn át tiếng bom. Những câu chuyện về tình yêu đôi lứa chớm nở giữa chiến trường, những bức thư tay viết vội dưới ánh đèn dầu trở thành động lực lớn lao giúp họ vượt qua mọi nghịch cảnh.
Dưới lăng kính của một người trẻ thuộc ngày nay, tôi nhận ra rằng “thời hoa lửa” không chỉ là lịch sử trong sách giáo khoa, mà là hơi thở, là linh hồn của dân tộc. Sự hy sinh của những nhân chứng lịch sử như bác Ánh chính là nền móng cho cuộc sống hòa bình mà chúng tôi đang hưởng thụ. Họ đã sống một tuổi trẻ không hoài phí, một tuổi trẻ rực rỡ như những đóa hoa nở giữa chiến trường đầy khói lửa.
Thông qua bài viết này, tôi muốn gửi gắm lòng tri ân sâu sắc đến những anh hùng, liệt sĩ, các bà mẹ Việt Nam anh hùng và những nhân chứng lịch sử đã cống hiến đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện của bác Ánh là lời nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng tôi hôm nay phải không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha anh, tiếp tục viết nên những chương mới cho đất nước trong thời đại hội nhập.



