KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN VÀ NHỮNG “ĐÓA HOA LỬA” KHÔNG TÀN p3
Bài viết là những dòng hồi ức đầy xúc động về quãng đời thanh xuân xông pha nơi khói lửa Trường Sơn của cựu chiến binh Lê Văn Tường. Qua những câu chuyện dung dị nhưng thấm đẫm máu và nước mắt, tác phẩm phác họa lại bức tranh hào hùng của một thế hệ đã gác lại những ước mơ cá nhân để hiến dâng trọn vẹn cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ đó, truyền tải thông điệp sâu sắc đến thế hệ trẻ về lòng biết ơn và trách nhiệm gìn giữ hòa bình.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, lịch sử sang trang. Khi chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, ông Tường cùng đồng đội ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Nước mắt của ngày vui đại thắng vỡ òa hòa lẫn với nỗi xót xa, thương nhớ vô hạn những người đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn ở các nẻo đường chiến dịch, không thể tận mắt chứng kiến ngày non sông thu về một mối.
Trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương của chiến tranh, cựu chiến binh Lê Văn Tường vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Ông trở thành một người lao động bình dị, một người ông, người cha mẫu mực. Những câu chuyện của ông không có sự oán hờn, không có sự bi lụy, mà chỉ chan chứa niềm tự hào và tình yêu quê hương đất nước.
Câu chuyện của ông Lê Văn Tường, cũng như của hàng vạn người lính đã đi qua cuộc chiến, là những thước phim lịch sử vô giá. Là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, được sống và học tập trong hòa bình, câu chuyện của ông khiến tôi sâu sắc nhận ra rằng: Cái giá của tự do hôm nay đã được đánh đổi bằng máu, bằng thanh xuân của biết bao thế hệ đi trước. Những "đóa hoa lửa" của một thời khói lửa ấy sẽ không bao giờ tàn phai, mà sẽ luôn rực cháy trong tâm trí, soi đường chỉ lối cho thế hệ trẻ chúng tôi. Xin nguyện mang theo tinh thần nhiệt huyết ấy vào học tập và cống hiến, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, để không phụ công lao to lớn của những người anh hùng đã ngã xuống.


