KÝ ỨC TUỔI TRẺ TRÊN TUYẾN LỬA BIÊN GIỚI TÂY NAM
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của những người từng đi qua những năm tháng ấy, hình ảnh về đồng đội, về những trận chiến và những hy sinh vẫn còn nguyên vẹn. Chúng tôi có dịp gặp gỡ chú Diệp Anh Tuấn, cựu Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ, người từng tham gia Chiến dịch bảo vệ biên giới Tây Nam năm 1978 - 1979 để lắng nghe những câu chuyện của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Phóng viên (PV): Thưa chú, cơ duyên nào đã đưa chú đến với lực lượng Thanh niên Xung phong trong những năm chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam?
Chú Diệp Anh Tuấn: Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến căng thẳng, địa phương vận động thanh niên tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong để phục vụ chiến đấu. Lúc đó tôi còn trẻ, nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình đi. Nhiều anh em cùng trang lứa cũng chung suy nghĩ như vậy nên tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ.
PV: Trong thời gian công tác, chú được giao nhiệm vụ gì?
Chú Diệp Anh Tuấn: Tôi được phân công làm Thư ký quân số thuộc Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ. Nhiệm vụ chính là theo dõi quân số, tổng hợp báo cáo. Nhưng ở chiến trường thì không ai chỉ làm một việc. Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, anh em còn tham gia tải đạn, vận chuyển lương thực, đào công sự và hỗ trợ các đơn vị chiến đấu.
PV: Điều gì khiến chú nhớ nhất về những ngày tháng trên chiến trường?
Chú Diệp Anh Tuấn: Đó là tinh thần của đồng đội. Ai cũng còn rất trẻ nhưng sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào được giao. Cuộc sống lúc đó khó khăn lắm, thiếu thốn đủ thứ, nhưng mọi người luôn động viên nhau vượt qua. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi có thêm sức mạnh.
PV: Chú có thể chia sẻ về thời điểm chiến dịch phản công trên biên giới Tây Nam diễn ra?
Chú Diệp Anh Tuấn: Tôi nhớ rất rõ ngày 6 tháng 1 năm 1979. Khoảng 3 giờ chiều, tiếng súng đồng loạt vang lên. Pháo nổ liên tục, chiến trường rất khẩn trương. Từ vị trí của mình, tôi thấy các đơn vị liên tục triển khai nhiệm vụ. Đêm hôm đó hầu như không ai ngủ. Đến sáng hôm sau, chúng tôi nhận được tin Phnom Penh được giải phóng. Mọi người rất vui mừng vì chiến dịch đã giành thắng lợi quan trọng.
PV: Bên cạnh niềm vui chiến thắng, chắc hẳn chú cũng chứng kiến nhiều mất mát?
Chú Diệp Anh Tuấn: Đúng vậy. Điều tôi nhớ nhất là sự hy sinh của đồng chí Mạc Tuấn Sơn, Đại đội phó của đơn vị. Hôm đó tôi nhận được tin báo anh Sơn bị thương nặng. Mọi người đều rất lo lắng. Dù được đưa đi cứu chữa nhưng anh không qua khỏi. Đó là nỗi đau mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ. Chiến tranh là vậy, chiến thắng nào cũng phải đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người.
PV: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về địa phương, cuộc sống của chú thay đổi như thế nào?
Chú Diệp Anh Tuấn: Sau khi xuất ngũ, tôi trở về quê hương lao động và tham gia công tác địa phương. Những năm tháng trong lực lượng Thanh niên Xung phong đã giúp tôi rèn luyện ý chí và tinh thần trách nhiệm. Đến nay, tôi vẫn tham gia công tác xã hội với vai trò Đội trưởng Văn phòng ấp Thạnh Hưng, mong muốn đóng góp một phần nhỏ cho quê hương.
PV: Theo chú, thế hệ trẻ hôm nay cần học được điều gì từ thế hệ cha anh đi trước?
Chú Diệp Anh Tuấn: Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là tinh thần trách nhiệm. Thời chúng tôi, trách nhiệm là bảo vệ Tổ quốc. Còn các bạn trẻ hôm nay có trách nhiệm học tập tốt, lao động tốt và đóng góp cho xã hội. Mỗi thời kỳ có nhiệm vụ khác nhau, nhưng lòng yêu nước và tinh thần cống hiến thì lúc nào cũng cần.
PV: Xin cảm ơn chú về những chia sẻ chân thành và đầy ý nghĩa!
Rời ngôi nhà nhỏ của chú Diệp Anh Tuấn, chúng tôi mang theo nhiều cảm xúc. Những câu chuyện giản dị nhưng chân thực của chú đã giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về một thời kỳ lịch sử hào hùng của dân tộc. Đó không chỉ là ký ức của riêng một người Thanh niên Xung phong mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.



