Thân nhân liệt sĩ, người có công

KÝ ỨC VỀ ANH

Ký ức về người anh trai hy sinh vì Tổ quốc

Thái Nguyên10/03/2026Trần Văn Quang (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Phúc, em trai của liệt sỹ Lê Văn Nhân Kể: Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng mùa hè năm ấy. Anh Nhân khoác chiếc ba lô đã sờn, đứng trước hiên nhà, trước khi lên đường tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh xoa đầu em và nói:

“Ở nhà ngoan, học giỏi. Khi đất nước hòa bình, anh sẽ về.”

Em trai lúc đó còn bé, chỉ biết gật đầu. Nó không hiểu hết ý nghĩa của chiến tranh, chỉ thấy anh mình đi xa với ánh mắt rất kiên quyết. Những năm sau đó, cả nhà thường nhận được thư của anh từ chiến trường. Trong thư, anh kể về đồng đội, về rừng núi và luôn nhắc em trai phải cố gắng học hành. Em trai giữ từng lá thư cẩn thận như một kho báu.

Rồi một ngày, tin báo về: anh đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Cả ngôi nhà lặng đi. tôi lúc ấy đã lớn hơn một chút, lần đầu hiểu thế nào là mất mát. Nhưng trong lòng cũng dấy lên niềm tự hào vì anh mình đã chiến đấu cho đất nước. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, tôi đến nghĩa trang liệt sĩ. Đứng trước tấm bia khắc tên anh Lê Văn Nhân, em đặt bó hoa nhỏ và khẽ nói:

“Anh ơi, đất nước mình đã hòa bình rồi. Em đã làm theo lời anh, học hành và sống thật tốt.”

Gió chiều thổi nhẹ qua hàng cây, như mang theo lời đáp. Trong trái tim em trai, người anh liệt sĩ vẫn luôn sống mãi — như một ký ức thiêng liêng của thời kháng chiến chống Mỹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn