KÝ ỨC VỀ ĐỒNG CHÍ LÊ KHẢ PHIÊU
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook “Đúng và Trúng”
Hình ảnh người lính Cụ Hồ với tình yêu quê hương đất nước, nghĩa tình đồng đội sắt son và tình yêu thương gia đình vô bờ bến là giá trị quý giá mà bố tôi luôn gìn giữ suốt cuộc đời. Đó là chia sẻ từ đại diện gia đình - bà Lê Thị Thanh Hồng, khi kể về người cha của mình - Thượng tướng Lê Khả Phiêu, nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.
Từ ký ức của bà Lê Thị Thanh Hồng, một phần cuộc đời của đồng chí Lê Khả Phiêu được kể lại không bằng những dấu mốc chức vụ, mà bằng tình cảm gia đình, bằng những tháng năm xa cách và nghĩa tình của một người lính đi qua chiến tranh – mang trong tim Tổ quốc, đồng đội, sống trọn một đời hy sinh và trách nhiệm.
Đồng chí Lê Khả Phiêu tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi, được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1949, gia nhập Quân đội năm 1950. Gần như cả cuộc đời ông cống hiến hết mình sự nghiệp cách mạng của dân tộc, liên tục tham gia chiến đấu và chỉ huy chiến đấu ở các chiến trường Bắc, Trung, Nam và làm nhiệm vụ quốc tế ở Lào và Campuchia.
Bà Lê Thị Thanh Hồng chia sẻ: Gia đình tôi đã sống đúng một cuộc sống của gia đình người lính thời chiến tranh. Trong suốt thời gian các con còn nhỏ, bố đi chiến trường biền biệt. Ở nhà, mẹ một mình tần tảo vừa đi dạy học, vừa chăm sóc bà nội, nuôi dạy các con để bố yên tâm đi chiến đấu. Với chúng tôi khi ấy, hình ảnh của bố không phải là những bữa cơm sum họp, mà qua những câu chuyện mẹ kể, là những lá thư, những bức ảnh hiếm hoi gửi về từ chiến trường. Món quà bố gửi về cũng rất đặc biệt: Chiếc lược, khay nhôm làm từ vỏ máy bay, lọ hoa bằng catut đạn hay chiếc khăn từ mảnh dù nhặt được của lính nhảy dù… được mẹ tôi nâng niu, cất ở những nơi cao nhất trong nhà, dịp nào quan trọng lắm mới dám đem ra dùng.
Bố đi rồi, ở nhà chỉ còn lại bà, mẹ và mấy chị em chúng tôi. Ngôi nhà nhỏ bị bom đánh sập hai lần, vào năm 1967 và 1972. Những đồ đạc còn sót lại đều mang dấu tích chiến tranh: Cái tủ gỗ thủng cánh vì mảnh bom, cái nồi thủng vẫn cố dùng, cái chảo hỏng quai lắc lư. Mẹ phải dùng bùn ao, rơm rạ trát lại vách, tự tay dựng lại nhà để che mưa nắng cho các con. Tôi còn nhớ đêm 22-12-1972 ngôi nhà đang ở bị bom san phẳng. Rất may mẹ đã kịp chở 3 chị em chúng tôi bằng xe đạp đi sơ tán ở Thường Tín vào buổi trưa cùng ngày nên may mắn vẫn an toàn. Ở xa không về được, sau khi kết thúc 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không”, bố nhờ đoàn cán bộ của Bộ Quốc phòng đến thăm, chụp ảnh 4 mẹ con bên căn nhà đổ nát để gửi vào chiến trường cho bố yên tâm tiếp tục chiến đấu”, bà Lê Thị Thanh Hồng xúc động chia sẻ.
Chia sẻ về những lá thư ông viết cho các con khi đang rèn luyện trong Quân đội, bà Hồng kể: Vẫn những lời lẽ giản dị, hết mực yêu thương, nhưng luôn nhắc đến tư cách người lính, và trách nhiệm sống sao cho xứng đáng. Với ông, việc các con khoác áo lính không phải để nối nghiệp bản thân, mà là sự tiếp nối tự nhiên của một gia đình đã gắn bó với cách mạng cả cuộc đời.
Với chúng tôi, bố không chỉ là một người chiến sĩ cách mạng kiên trung, mà trước hết là một người cha hết mực yêu thương, dạy con bằng chính tấm gương của cuộc đời mình. Gia đình tôi là một gia đình bình thường, nhưng đã đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ, bằng niềm tin và bằng sự lựa chọn nhất quán: Sống có trách nhiệm với đất nước, với nhân dân, với những người đã ngã xuống. Tôi tin rằng, chính từ những gia đình người lính Cụ Hồ như thế, lý tưởng cách mạng không chỉ nằm trong lịch sử, mà được thấm đẫm bằng nước mắt và những lần tiễn đưa nghẹn ngào. Chỉ những gia đình có người thân ra chiến trường mới thấu đến tận cùng nỗi đau chia ly - cái khoảnh khắc tưởng như xé toạc trái tim, khi phải nhìn người thân quay lưng bước vào nơi sống chết mong manh, biết có thể đó là lần cuối mà vẫn phải buông tay. Không ai ngoài họ có thể hiểu được những tháng ngày hậu phương dài như vô tận, khi mỗi tin tức đều khiến tim thắt lại, khi nỗi nhớ và nỗi sợ giằng xé tâm can. Và cũng chỉ họ mới cảm nhận hết sự khốc liệt của tiền tuyến - nơi những người lính dũng cảm, mang theo hình bóng gia đình, quê hương bước vào trận chiến sinh tử với kẻ thù. Thế hệ của bố tôi có rất nhiều gia đình như thế!", bà Lê Thị Thanh Hồng xúc động nói.



