KÝ ỨC VỀ MỘT NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ
Câu chuyện là ký ức lặng lẽ nhưng day dứt của Nguyễn Lương Thiện về một người đồng đội đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, để lại nỗi đau không thể nguôi trong lòng những người ở lại.
Trong một chuyến tuần tra kết hợp truy quét, tổ của bác Thiện vướng phải mìn sót lại sau chiến tranh. Một chiến sĩ trẻ trong tổ đã không qua khỏi. Bác Thiện là người trực tiếp cõng đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm, nhưng vết thương quá nặng.
“Tôi nhớ ánh mắt cậu ấy nhìn tôi, rất bình thản, rồi nói nhỏ: ‘Anh về nhắn giúp em với mẹ…’,” bác nghẹn giọng kể. Lễ tiễn đưa diễn ra vội vàng giữa rừng sâu, không kèn trống, chỉ có đồng đội đứng nghiêm chào trong im lặng. Ký ức ấy theo bác suốt đời quân ngũ, trở thành động lực để bác sống và cống hiến xứng đáng hơn cho những người đã nằm lại nơi biên cương.



