Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ký ức về một thời áo lính

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC VỀ 1 THỜI MANG ÁO LÍNH

Ký ức người lính – Dấu chân người chiến sĩ trên đất bạn Campuchia

Tác giả: Tập thể Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Nguyễn Hữu Thái Năm sinh: 1956

Đơn vị chiến đấu: Trung đoàn 729, Sư đoàn 315, mặt trận 579

Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Trợ lý, Trưởng ban tài vụ Trung đoàn

Tham gia chiến đấu: Chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia từ tháng 1 năm 1979 đến tháng 3 năm 1988.

Quá trình công tác sau chiến tranh: Chủ nhiệm Hậu cần Binh đoàn 15.

Cấp bậc khi nghỉ hưu: Đại tá

Thương tật: Thương binh hạng 3/4

Ký ức người lính – Dấu chân người chiến sĩ trên đất bạn Campuchia

Có những cuộc chiến đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng ký ức về những tháng năm khói lửa chiến tranh vẫn vẹn nguyên trong trái tim của những người lính. Đó là ký ức những ngày chiến đấu gian khổ , chịu đựng bom mìn muỗi vắt nhưng cơn mưa rừng , sốt rét bụng ỏng da vàng, những lúc đói cơm khát nước của mùa khô xứ chùa tháp , những cuôc hành quân xuyên rừng truy quyét tàn quân đến tận biên giới Thái Lan mà còn là ký ức về tình đồng chí, đồng đội, về trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" do Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Thành tổ chức, chúng tôi có dịp gặp gỡ bác Nguyễn Hữu Thái – người lính từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia từ tháng 1 năm 1979 . Cuộc đời quân ngũ của bác là hành trình dài từ người chiến sĩ trẻ đến người cán bộ cấp cao trong Quân đội nhân dân Việt Nam, để lại dấu ấn bằng sự tận tụy, bản lĩnh và những cống hiến không mệt mỏi.và sự kiên trì chịu đựng cho con cháu học tập

Ở tuổi bảy mươi, mái tóc đã bạc theo thời gian, bước chân không còn nhanh nhẹn vì vết thương chiến tranh, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội và những năm tháng quân ngũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là ánh mắt của người đã đi qua làn ranh sinh tử, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình.

Lên đường khi Tổ quốc gọi

Sinh ra trong một vùng quê chiêm trũng tốt nghiệp phổ thông trung học c3 Yên Thành1 , bác Nguyễn Hữu Thái về địa phương tham gia phong trào thanh niên với cương vị bí thư chi đoàn 8 ( Đại Hữu ) Ủy viên BCH Đoàn xã Thọ Thành, trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Sau ngày đất nước thống nhất, khi Nhân dân cả nước đang hân hoan hưởng thụ ngày thống nhất non sông mà bao thế hệ người Việt Nam mơ ước, thì biên giới Tây Nam lại rực lửa bởi những cuộc tấn công xâm chiếm bờ cõi biên cương của tập đoàn Pôn phôt – Iêng XaRi.

Trong khi người bố tham gia giải phóng miềm nam chưa về , bác gác lại việc gia đình cùng 32 thanh niên xã Thọ Thành trước đây đáp lại tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ, được biên chế về Trung đoàn 729, Sư đoàn 968, sư đoàn 315

đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ từ là chiến sỹ nuôi quân đến nhân viên quản lý đại đội , trợ lý rồi trưởng ban tài chính trung đoàn. Nhiều người nghĩ rằng cán bộ tài chinh chỉ làm việc với sổ sách, giấy tờ. Nhưng trong chiến tranh, không có ranh giới giữa người làm hậu cần và người trực tiếp cầm súng. Mỗi quân nhân đều là một chiến sĩ. Làm hậu cần cũng phải ra tân chiến hào để phục vụ chiến sỹ

Bác mỉm cười khi nhớ lại:

"Ở chiến trường, ai cũng là người lính. Ban ngày làm nhiệm vụ chuyên môn, ban đêm cùng đồng đội hành quân, đào công sự, tải đạn, cáng thương binh. Khi có chiến đấu thì tất cả đều cầm súng."

Những tháng ngày trên đất bạn

Đầu năm 1979, đơn vị của bác hành quân sang Campuchia thực hiện nhiệm vụ quốc tế.

Khí hậu khắc nghiệt, mùa mưa thì dầm dề dai dẳng ,lũ lụt tắc đường , qua sông qua suối phải dung dây mây dìu nhau về đơn vị, mùa khô thì nóng bỏng cháy da, phải thường xuyên chịu cảnh nước chia lon, cơm rang gạo sấy … cùng sự chống trả quyết liệt của quân Khmer Đỏ khiến mỗi ngày đều là một cuộc thử thách.

Có những ngày đơn vị phải hành quân hàng chục ki-lô-mét dưới cái nắng gay gắt của mùa khô. Nguồn nước khan hiếm, lương thực thiếu thốn, nhiều bữa ăn chỉ có gạo sấy và lương khô. Ban đêm lại tiếp tục cơ động để tránh sự phát hiện của đối phương.

Là người làm công tác tài chính phục vụ , bác Thái không chỉ thực hiện công tác bảo đảm tài chính, quân nhu cho đơn vị mà còn trực tiếp cùng đồng đội vận chuyển lương thực, đạn dược, quân trang đến các đơn vị chiến đấu.

Bác chia sẻ:

"Mỗi chuyến hàng tiếp tế ,những can nước đến với thưng binh , đến với chiến sỹ nơi chiến hào quý hơn bất cứ điều gì. Đó là nguồn động viên để anh em yên tâm chiến đấu."

Điều khiến bác nhớ nhất không phải là những thiếu thốn vật chất mà là tình đồng chí giữa những người lính.

Họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô.

Họ dìu nhau qua những cánh rừng đầy bom mìn.

Họ sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội.

Đó là tình cảm chỉ có thể được hun đúc giữa khói lửa chiến tranh.

Vết thương mang theo suốt cuộc đời

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ cùng đơn vị trên đất Campuchia, bác Nguyễn Hữu Thái cùng đồng đội hành quân bằng xe cơi gới. Bị địch phục kích đoàn xe tại tỉnh Na Ta Ra Ki Ri, bác đã bị thương.Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa đội hình hành quân.Khói bụi mịt mù. Đồng đội lập tức lao tới sơ cứu rồi đưa bác vượt qua quãng đường dài về tuyến quân y.

Sau nhiều tháng điều trị, bác giữ được tính mạng nhưng vết thương để lại di chứng suốt đời. Đến nay, bác được Nhà nước công nhận là thương binh hạng 3/4.

Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhức buốt, nhắc bác nhớ về những người đồng đội đã không còn trở về.

Giọng bác trầm xuống:

"Tôi còn sống là may mắn hơn rất nhiều người. Có những đồng chí đã gửi lại tuổi đôi mươi trên đất bạn Campuchia để hôm nay chúng ta có cuộc sống hòa bình."

Từ người lính chiến trường đến Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam

Chiến tranh kết thúc. Hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, bác Nguyễn Hữu Thái trở về tiếp tục phục vụ lâu dài trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Bác về lại trường quân sự quân khu 5 làm công tác huấn luyện… rồi bạo loạn ở Tây Nguyên nổ ra bác cũng có mặt …ở lại tây nguyên cho đến ngày nghỉ hưu. Những năm tháng chiến đấu đã rèn luyện ở bác bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm của người Quân Nhân. Trên mỗi cương vị công tác, bác luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Từ một chiến sỹ bác đã rèn luyên học tâp, luôn học tập lời dạy của Bác Hồ “ Ngành hậu cần quân đội làm theo lời Bác Hồ dạy “ từng bước trưởng thành, đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng trong ngành hậu cần quân đội. Bằng năng lực chuyên môn, phẩm chất đạo đức và sự tận tụy với công việc, bác được bổ nhiệm giữ chức vụ Chủ nhiệm Hậu cần Binh đoàn 15 , Bộ Quốc phòng, mang quân hàm Đại tá trước khi nghỉ hưu. Đó là thành quả của cả một quá trình phấn đấu bền bỉ, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến.

Những phần thưởng cao quý

Gần trọn cuộc đời gắn bó với quân đội, bác Nguyễn Hữu Thái đã được Đảng, Nhà nước và Quân đội ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý.

Bác vinh dự được Chủ tịch nước trao tặng:

- 03 Huy chương Chiến sĩ vẻ vang;

- 01 Huân chương Quân kỳ Quyết thắng;

- 03 Huân chương Chiến công, gồm:

- 01 Huân chương Chiến công hạng Nhất;

- 02 Huân chương Chiến công hạng Nhì;

- 01 Huân chương Bảo vệ Tổ quốc.

- Được nhà nước vương quốc căm pu chia tặng huân chương bảo vệ tôt quốc hạng nhất

Đối với bác, những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận dành cho cá nhân mà còn là sự tri ân đối với tập thể Trung đoàn 729, Sư đoàn 968, sư đờn 315 , mặt trận 579 và các đơn vị bác từng công tác và những đồng đội đã cùng nhau vượt qua những năm tháng chiến tranh gian khổ.và đặc biệt là sự đóng góp của cha mẹ vợ con và chính sách hậu phương Quan đội

Bác xúc động nói:

"Mỗi tấm huân chương đều có bóng dáng của đồng đội. Nếu không có họ, tôi đã không thể hoàn thành nhiệm vụ."

Người lính của hôm nay

Rời quân ngũ với quân hàm Đại tá, bác Nguyễn Hữu Thái trở về cuộc sống đời thường.

Chiếc quân phục đã được cất vào tủ, nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn còn nguyên trong từng việc làm hằng ngày. Bác tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, kể lại những câu chuyện về chiến tranh để giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

Mỗi lần nói về hòa bình, bác luôn nhắc:

"Hòa bình là điều vô giá. Muốn giữ được hòa bình thì thế hệ hôm nay phải biết đoàn kết, học tập, lao động, rèn luyện và luôn sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc."

Những lời nói giản dị nhưng chứa đựng cả một cuộc đời trải nghiệm.

Buổi gặp gỡ khép lại.

Người Đại tá già bước chậm rãi giữa những cái bắt tay và ánh mắt đầy kính trọng của lớp trẻ. Nhìn theo bóng dáng người lính năm xưa, chúng tôi càng thấm thía rằng, chiến tranh có thể lùi xa nhưng những giá trị mà thế hệ cha anh để lại sẽ không bao giờ phai nhạt. Những dấu chân của bác Nguyễn Hữu Thái trên chiến trường Campuchia năm nào đã trở thành dấu ấn của một thế hệ dám hy sinh vì độc lập dân tộc, vì nghĩa vụ quốc tế cao cả và vì hòa bình hôm nay.

Đó chính là "Câu chuyện thời hoa lửa" – câu chuyện về lòng yêu nước, về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ và về một cuộc đời cống hiến trọn vẹn cho Quân đội nhân dân Việt Nam. Ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền trao cho các thế hệ mai sau, để lòng tự hào dân tộc và ý chí bảo vệ Tổ quốc luôn cháy mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn