KÝ ỨC VỀ MỘT THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ NĂM XƯA
Chiến tranh không phải chỉ có bom đạn của quân thù mà ở đó còn có tình yêu của những người lính-ngọn đuốc sáng giúp con người trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn để chiến thắng mọi kẻ thù.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, năm 1969 khi vừa tròn 18 tuổi, người lính trẻ Lê Công Hưng (sinh năm 1951, hiện nay đang sinh sống tại thôn Long Hải, xã Gio Linh, tỉnh Quảng Trị) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ông rời xa quê hương, tạm biệt gia đình, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, bước vào những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào của tuổi trẻ.
May mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, ông còn được trở về và ngày ngày chứng kiến sự bình yên của quê hương – thành quả được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính. Chính vì thế, mỗi khoảnh khắc của cuộc sống hôm nay với ông đều thật trân quý.
Giữa những năm tháng bom đạn ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, bên cạnh hiểm nguy luôn rình rập, ông còn mang theo nỗi nhớ về người đồng đội cũ cũng là mối tình đầu dang dở – ký ức không thể nào phai mờ. Trong khói lửa và mất mát, tình yêu tuổi mười tám của ông như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim, tiếp thêm sức mạnh để ông vượt qua những chặng đường hành quân khắc nghiệt. Nhưng chiến tranh vốn nghiệt ngã, đâu cho phép những yêu thương được trọn vẹn. Cuộc chia ly vội vã trong tiếng còi xung trận đã để lại trong ông nỗi day dứt suốt cả đời.
Hồi tưởng lại quãng thời gian chiến tranh ác liệt trên mảnh đất Trung Giang – nơi chứng kiến bao mất mát, chia cắt và cả mối tình đầu dang dở. Những kỷ niệm về bom cày đạn xới, những lần chống càn, những cuộc hành quân mải miết đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong trái tim người lính trẻ năm xưa. Khi nhớ về người con gái đã hy sinh, ông luôn mang trong mình nỗi đau thắt lòng, sự day dứt vì một lời hẹn chưa kịp trọn. Giữa ký ức “Một thời hoa lửa”, tình yêu và chiến tranh hòa vào nhau vừa đẹp đẽ, vừa xót xa. Ngắm nhìn sự “thay da đổi thịt” của quê hương sau chiến tranh, ông rất vui mừng nhưng cũng không kém phần tiếc nuối trước sự mất mát quá lớn, càng thấm thía giá trị của tình yêu và sự hi sinh. Trong khoảnh khắc hoài niệm ấy, ngày 22/8/2022 ông đã viết bài thơ “Lỡ hẹn một tình yêu” chất chứa nỗi nhớ thương sâu nặng, đồng thời là lời tri ân dành cho những con người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
LỠ HẸN MỘT TÌNH YÊU
Tác giả: Lê Công Hưng
Hẹn một chiều anh trở lại quê em
Nơi mảnh đất Trung Giang gian khổ
Thời chiến tranh bom cày đạn nổ
Nơi chúng mình giang dở mối tình đầu
Đường Cát Sơn, Thủy Bạn lạc mất nhau
Hay những buổi chống càn thôn Mười, Tráng Rộng
Chiều cuối năm sương mù giăng mặt biển
Tiếng em cười khi anh đến - giòn tan
Rồi những ngày cùng đồng đội khiêng bom
Làm trận địa chống càn bên đồi Hâm Tám
Anh chàng lính bộ binh trẻ trung lãng mạn
Em chê hoài trai xứ Nghệ nhát ghê
Khi chiến trường chuyển hướng, anh đi
Cùng đồng đội hành quân mải miết
Chống càn Lam Sơn máy bay thù anh diệt
Và đâu ngờ ngày ấy vắng tin em…
Những trận công đồn chống phục kích triền miên
Không còn thời gian viết thư cho ai nữa
Bỗng một chiều đang hành quân hăm hở
Đồng đội báo tin em đã mất rồi !
Những đợi chờ, những trông ngóng, xa xôi
Để phút cuối chiến trường em ngã xuống....
Rồi vết thương lành dần theo năm tháng
Khi quê hương em sạch bóng quân thù
Anh trở về giữa chiều nắng, ngẩn ngơ
Vào nghĩa trang tìm tên em trên từng bia mộ
Người quản trang nói em không ở đó
Chắc gia đình em đã đón em về ?
Bao nhiêu lần cứ hẹn sẽ về quê
Vào nhà em thắp nén hương tiễn biệt
Để tưởng nhớ em khi chúng mình còn tha thiết
Súng đạn hành quân hay trận địa chống càn.
Dẫu trái tim yêu một thưở đã nát tan
Anh vẫn tìm em như lời hẹn ước
Nếu duyên còn xin hẹn em kiếp khác
Đừng để một lần nữa lỡ mất nhau !



