Ký ức về một thời lửa đạn
Căn phòng nhỏ lặng đi khi bà kể về những ký ức mộc mạc nhưng khốc liệt của chiến tranh. Bà bảo, bà chẳng nhớ mình được nhận bao nhiêu tấm huân chương, nhưng cái cảm giác ấm nóng trên lưng trong một trận đánh năm xưa thì mãi mãi không bao giờ quên được. Yên lặng hồi lâu, bà chậm rãi kể… “Trong trận đánh tại đồn Phước Lâm (Huyện Tiên Phước – Quảng Nam, nay thuộc xã Tiên Phước – TP Đà Nẵng) vào cuối năm 1961, lúc đó đạn địch bắn xối xả, đồng đội bị thương nặng, tôi chạy ra lần lượt cõng 3 đồng chí vào chữa trị, sau đó hỗ trợ thêm 2 đồng chí nữa. Lúc đó không hề biết mệt là gì, bộ đội mình bị thương nặng nhiều lắm. Lúc tôi cõng thương binh, máu của đồng đội đổ ra thấm ướt cả lưng áo, nhưng cố gắng chạy thật nhanh để đưa được đồng đội vào vị trí an toàn sớm nhất” - Giọng bà nghẹn lại.
Nghe bà kể, tôi tưởng tượng hình ảnh một cô gái mảnh khảnh, nhưng với sức mạnh phi thường không quản hiểm nguy để giành giật sự sống cho 5 đồng đội từ tay tử thần. Với những người chiến sĩ trên chiến trường Khu 5 ngày ấy, tình đồng chí, đồng đội được đánh đổi bằng xương, bằng máu và cả sự mất mát, hy sinh..

Anh hùng Hồ Thị Kim Thanh (bên trái) trò chuyện cùng Trung tá Lê Thị Hồng Vân, Trợ lý Phòng công tác Quần chúng Quân khu 5.
Không chỉ gan góc nơi chiến trường, người con gái ấy còn mưu trí, dũng cảm khi hoạt động ngay trên địa bàn đóng quân của địch. Bà đóng giả người đi thăm nuôi tù nhân để chuyển thư từ, thông tin mật từ cơ sở Đảng vào tận tay các cán bộ đang bị giam giữ tại nhà tù Hội An. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với sự rình rập, theo dõi của kẻ định. Những lần phải bò qua hai hàng rào ấp chiến lược để bám nắm cơ sở, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ là đổi bằng mạng sống, thế nhưng nhờ sự lanh lợi, mưu trí của bà, những bức thư mật vẫn được chuyển đi an toàn, giữ vững mạch máu thông tin cho phong trào cách mạng. Sau mỗi trận càn, làng mạc bị tàn phá, chính bà lại đến từng nhà, gặp từng người để vận động bà con từ vùng địch trở về làng cũ ổn định cuộc sống, tăng gia sản xuất, tiếp tục làm hậu phương cho tiền tuyến.
Thời bình, cuộc sống ấm no, hạnh phúc, nhưng Anh hùng Hồ Thị Kim Thanh luôn căn dặn thế hệ trẻ về bài học dân vận: “Sức mạnh không chỉ đến từ tinh thần chiến đấu dũng cảm, mà cốt lõi nằm ở phương pháp vận động quần chúng. Bởi lẽ, sự nghiệp cách mạng là sự nghiệp của toàn dân. Chỉ khi có dân giúp sức, có dân đồng lòng thì cuộc nổi dậy mới đi đến thắng lợi cuối cùng. Nhân dân chính là hậu phương lớn, là lực lượng quyết định mọi thành bại. Vì vậy, công tác dân vận suy cho cùng chính là xây dựng lòng dân, vì dân mà phục vụ”.
Trò chuyện với Anh hùng Hồ Thị Kim Thanh, tôi càng thêm khâm phục tấm lòng kiên trung, bất khuất của người chiến sĩ cách mạng. Bà chính là tấm gương ngời sáng về tình yêu quê hương, đất nước cho thế hệ hôm nay noi theo…


