KÝ ỨC VỀ NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA VÀ KHÁT VỌNG ĐỒNG BẰNG
KÝ ỨC VỀ NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA VÀ KHÁT VỌNG ĐỒNG BẰNG
Mỗi một cuốn sổ lý lịch của những người lính cựu đều ẩn chứa một chương lịch sử sống động, và đối với người cựu binh Trịnh Minh Phúc, những dòng chữ ngắn gọn: “Nhập ngũ: 04/1975 – Xuất ngũ: 01/1980, Trung sĩ, a trưởng bộ binh” chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cả một thời thanh xuân rực lửa, một thời mà lồng ngực những chàng trai tuổi đôi mươi luôn đập cùng một nhịp với vận mệnh của Tổ quốc. Tháng 4 năm 1975, dải đất miền Trung nắng gió và cả dải đất miền Nam đang chuyển mình trong những giờ phút quyết định nhất của lịch sử, khi sóng sau xô sóng trước và quân ta tiến công thần tốc từ miền Trung vào Nam như vũ bão, giữa không khí sục sôi ấy, chàng thanh niên Trịnh Minh Phúc – khi đó vừa tròn 23 tuổi – đã xếp lại những riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh bộ đội. Cái mốc tháng 4 năm 1975 ấy không chỉ là ngày nhập ngũ, mà là ngày anh bước vào cuộc đồng hành cùng lịch sử dân tộc, để rồi với tư cách là một chiến sĩ bộ binh, đôi chân anh đã qua không biết bao nhiêu cánh rừng, bao nhiêu trận địa dọc theo vệt nắng của chiến dịch giải phóng, nơi tiếng súng gầm vang và khói bom mịt mù không thể làm chùn bước những người lính trẻ, bởi khát vọng hòa bình và nhìn thấy non sông liền một dải đã trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ nhất giúp anh cùng đồng đội vượt qua lằn ranh sinh tử.
Khi hòa bình lập lại, nhiệm vụ của người lính vẫn chưa dừng lại bởi đất nước bước vào giai đoạn khắc nghiệt sau chiến tranh, khiến việc giữ vững bình yên cho biên cương và xây dựng lại quê hương trở thành thử thách mới, và chính từ một chiến sĩ trẻ, bằng sự can trường cùng trách nhiệm, anh bộ đội Trịnh Minh Phúc đã trở thành một Trung sĩ, một Tiểu đội trưởng bộ binh chịu trách nhiệm không chỉ về việc hoàn thành nhiệm vụ của bản thân mà còn là sự an nguy, là tinh thần của cả một tiểu đội đồng cam cộng khổ. Gần 5 năm ròng rã trong quân ngũ cho đến ngày xuất ngũ vào tháng 1 năm 1980, anh đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho màu áo lính, hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ với quê hương trước khi trở về với cuộc sống đời thường tại Phan Rang - Tháp Chàm, Ninh Thuận. Trở về mảnh đất đầy nắng, đầy gió nhưng cũng đầy nghĩa tình này, người Trung sĩ năm nào lại tiếp tục cống hiến khi bộ quân phục đã sờn vai được cất gọn vào ba lô, nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" thì vẫn vẹn nguyên trong nếp sống, nếp nghĩ, để rồi vào ngày 22/11/2013, bác chính thức trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam, tìm về bên những người đồng đội năm xưa để cùng sưởi ấm lại những ký ức một thời và tiếp tục nêu gương cho thế hệ trẻ. Câu chuyện của bác Trịnh Minh Phúc là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", dù những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng quả cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương đất nước từ những người lính năm 1975 ấy sẽ còn mãi, cháy âm ỉ và truyền lửa cho các thế hệ mai sau trên mảnh đất Ninh Thuận anh hùng.



