Ký ức về những ngày chăm sóc thương binh thời chiến
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta, những chiến sĩ khoác trên mình áo “blouse trắng” cũng là một trong những lực lượng nòng cốt xông pha vào các trọng điểm ác liệt, kịp thời hỗ trợ cứu chữa tính mạng cho đồng đội.
Trưa 30/4/1975, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập đã trở thành dấu mốc lịch sử vĩ đại trong cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Góp phần làm nên Đại thắng mùa xuân năm 1975, không thể không kể đến dấu mốc quan trọng tạo tiền đề để quân và dân ta mở Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đó là cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, từ ngày 28/6 đến 16/9/1972.
Cuộc chiến đấu anh dũng trong 81 ngày đêm đã đi vào lịch sử như bản tráng ca hào hùng của quân và dân ta. Góp phần làm nên chiến thắng vang dội đó có sự đóng góp không nhỏ của lực lượng quân y, những người làm nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe bộ đội, cứu chữa thương bệnh binh nơi chiến trường. Thời gian trôi đi nhưng ký ức về những ngày tháng lịch sử đó vẫn còn mãi.
Người chiến sĩ khoác trên mình chiếc áo “blouse trắng”
Ông Vũ Hồng Hải – hiện là Phó Chủ tịch Hội Quân dân y Việt Nam cho biết, năm 1971 khi đang là sinh viên của trường Đại học Y Hà Nội, theo tiếng gọi của Tổ Quốc ông lên đường nhập ngũ.
Sau 2 tháng huấn luyện tại huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang, ông gấp rút lên đường hành quân chi viện cho mặt trận Quảng Trị. Nhiệm vụ lúc đó là vừa chăm sóc, điều trị cho chiến sĩ ngoài mặt trận, phân loại chiến sĩ bị thương vừa phụ trách việc ăn uống, chăm lo nâng cao sức khỏe cho đồng đội.
“Khi tôi về, tôi tranh thủ thời gian giữa các trận đánh để huấn luyện cho bộ đội về 5 kỹ thuật cấp cứu, đồng thời bổ sung thêm cứu thương viên ở các trung đội nhằm nâng cao chất lượng cấp cứu ở các phân đội. Khi năng lực cấp cứu của phân đội đã tốt rồi, tôi phải lo nhiều hơn việc điều trị tại chỗ và phối hợp với tổ nuôi quân để giữ vững sức khỏe bộ đội góp phần gìn giữ sức chiến đấu của đơn vị bởi vì lúc này nuôi quân mà không tốt, bộ đội yếu mà không giữ lại để điều trị tại chỗ thì không thể bổ sung được quân số chiến đấu của đơn vị” – Ông Vũ Hồng Hải kể.
Trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về thuốc men, phương tiện cứu chữa, ông Hải cùng đồng đội luôn có những sáng kiến trong điều trị vết thương, như lấy lá trầu không dã ra rồi nhúng cồn bôi lên để điều trị ghẻ và hắc lào, hay uống B1 đề phòng bệnh tê phù do thiếu ăn gây ra.
Nơi điều trị cũng là chiến trường. Tại chiến trường Quảng Trị, máy bay Mỹ bay lượn trên bầu trời suốt ngày đêm, pháo, đại bác, bom đạn rền vang khắp nơi. Do vậy, những y tá, bác sĩ cũng là những người lính chiến đấu. Ông Hải cũng không là một trong số đó.
“Hồi đó không ai phân biệt công việc của ai, ngoài việc chăm lo ăn uống ngủ nghỉ, sức khỏe cho đồng đội, tôi còn lên trận địa chỉ huy pháo binh. Chiến đấu gay gắt quá nên mình phải nạp đạn nhanh, bắn xong là rút xuống không khéo thì mất mạng vì quân địch phản pháo nhanh lắm” – Ông Vũ Hồng Hải nhớ lại một thời oanh liệt.



