KÝ ỨC VỀ NHỮNG TRẬN MƯA BOM MỸ
Chiến trường không chỉ có những chiến công rực rỡ, mà còn có những khoảnh khắc đối mặt với tử thần trong gang tấc. Với ông Tạ Bá Ngừng, "giây phút sợ hãi nhất" nhưng cũng bản lĩnh nhất chính là những lúc máy bay Mỹ tập trung rải thảm bom xuống tọa độ lửa trên tuyến đường 559.
Đó là một ngày vào giữa năm 1974, một ngày mà ông không bao giờ quên. Bầu trời Trường Sơn đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại bởi những biên đội máy bay B-52 và máy bay cường kích Mỹ đen kịt như những đàn diều hâu. Không gian bị xé toạc bởi tiếng rít kinh hoàng của bom rơi. Tiếng bom nổ chát chúa, đất đá bay mù trời, toàn bộ trận địa rung chuyển dữ dội như một trận động đất dữ dội nhất. Ông Ngừng nhớ lại cảm giác khi những quả bom tạ rơi sát cửa hầm, áp lực không khí mạnh đến mức lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt, tai đau buốt và mắt không thể mở ra nổi. Khói bom khét lẹt che khuất mọi tầm nhìn, chỉ còn nghe thấy tiếng đất đá rơi rào rào trên nóc hầm tăng-xê.
Trong giây phút ấy, nỗi sợ hãi là một phản ứng tự nhiên của con người, nhưng nó nhanh chóng bị đè bẹp bởi ý chí của người chiến sĩ cao xạ. Ông nghĩ về đồng đội, về những chiếc xe tải chở đầy hàng đang chờ lệnh xuất kích phía sau. Ngay khi tiếng bom vừa dứt, khi đất đá còn chưa kịp lắng xuống, ông và các đồng đội đã lập tức bật ra khỏi hầm như những lò xo. Hình ảnh hiện ra trước mắt thật tan hoang: cây cối gãy đổ, mâm pháo bị vùi lấp trong đất đỏ. Không ai bảo ai, mọi người dùng tay không bới đất, kiểm tra khí tài. May mắn thay, khẩu pháo vẫn còn nguyên vẹn. Họ lại lau vội vết máu trên mặt, đứng vào vị trí chiến đấu, sẵn sàng đánh trả nếu máy bay địch quay lại vòng hai. Sự gan góc ấy được trui rèn qua từng trận bom, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước những "pháo đài di động" của quân ta.
Vượt qua những trận mưa bom tàn khốc ấy, ông Ngừng càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và sự sống. Những vết sẹo trên thân cây rừng Trường Sơn hay những kỷ niệm kinh hoàng đó đã tạc nên bản lĩnh kiên cường, bất khuất của người lính pháo cao xạ Tạ Bá Ngừng.



