Ký ức về Trận chiến khốc liệt
Hôm nay, em lại tiếp tục được nghe ông kể về những năm tháng thanh xuân “thời hoa lửa”. Ông bảo, ngày xưa đi chiến đấu, ai cũng biết trước sau gì mình cũng có thể hy sinh. Nhưng chẳng một ai sợ hãi, vì trong lòng mỗi người chiến sĩ luôn rực cháy tình yêu đất nước.
Trận chiến khốc liệt nhất diễn ra vào một tháng tư năm ấy. Giữa làn bom đạn, ông và các đồng đội đã kề vai sát cánh, quyết tử để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Khi bị thương, cấp trên muốn đưa ông xuống tuyến sau để điều trị, nhưng ông đã kiên quyết xin ở lại. Ông bảo: “Em xin kiên quyết đập súng xuống, em chiến đấu tại cái hầm này, cho dù có phải hy sinh đi dọt máu cuối cùng!” Trận đánh năm đó ác liệt đến mức các đồng đội của ông Hàm đều đã nằm lại mãi mãi tại điểm cao lộng gió. Duy chỉ có ông là may mắn trở về từ cõi chết. Khi đồng đội hy sinh, dẫu trong hoàn cảnh ngặt nghèo, ông vẫn cố gắng tìm kiếm và chôn cất cho anh em chu đáo, không để họ phải nằm lại lạnh lẽo.
Đối với ông, mảnh đất Hà Giang nơi diễn ra cuộc chiến giành lại biên giới ấy chứa đựng biết bao nghĩa tình sâu nặng của những người lính. Bây giờ, khi hòa bình lập lại, đất đai của Tổ quốc mình vẫn còn nguyên vẹn. Sống phần đời còn lại trong sự đùm bọc của quê hương và đồng đội, ông em luôn tự hào vì dẫu có muôn vàn khó khăn, chúng ta vẫn dựng xây được cuộc sống ấm no bên dòng sông Lô lịch sử.
Mỗi lần nhớ về những người đã khuất, ông lại nghẹn ngào hát khúc ca năm xưa. Ông bảo, người nằm xuống hát cho người sống nghe, và người sống cũng khát khao gọi đồng đội trở về. Ông luôn cầu mong cho hương hồn của các bác ở thế giới bên kia được "ơn vui nhé, đồng đội ơi!".
Nghe câu chuyện của ông, em thấy thương các bác cựu chiến binh và biết ơn những người anh hùng đã ngã xuống vô cùng. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để xứng đáng với sự hy sinh của các bác, giữ gìn non sông Việt Nam mãi tươi đẹp.



