Bài viết

Ký ức vụn dưới ánh sao đêm

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông mình thường kể về chiến tranh vào những buổi tối mất điện, khi cả nhà ngồi ngoài hiên cho mát. Giọng ông chậm rãi, như thể mỗi ký ức đều đã được cất giữ rất lâu. Ông nói hồi đó ông còn trẻ, cũng chỉ trạc tuổi anh chị lớn bây giờ thôi. Làng quê yên bình, mọi người quen biết nhau hết. Rồi một ngày, tiếng còi và tiếng nổ xuất hiện. Không ai hiểu hết chuyện gì, chỉ biết là phải chạy, phải rời khỏi nhà. Ông bảo điều ông nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là những ngày đói. Có hôm cả nhà chỉ có một nắm cơm nhỏ, phải chia nhau từng chút. Bà mình lúc đó cũng còn trẻ, hay nhường phần cho em nhỏ rồi nói là mình không đói. Nhưng ông biết bà cũng mệt lắm. Bà thì kể khác. Bà không nói nhiều về sợ hãi, mà hay kể về tình người. Bà nói trong những lúc khó khăn nhất, hàng xóm vẫn chia cho nhau từng củ khoai, từng bát nước. Có lần cả xóm phải trú cùng một chỗ, chật chội nhưng ai cũng cố gắng nhường nhau chỗ nằm. Bà còn nhớ có một lần trời mưa rất to, mọi người vừa lạnh vừa đói. Một cô trong xóm hát khe khẽ để mấy đứa trẻ đỡ sợ. Bà nói lúc đó, dù xung quanh rất khổ, nhưng tiếng hát ấy làm mọi người thấy ấm hơn một chút. Mỗi lần kể xong, ông bà thường im lặng một lúc. Rồi ông hay nói: “Chiến tranh qua rồi, còn sống là may mắn lắm.” Bà thì chỉ gật đầu, rồi nhắc tụi mình phải biết trân trọng những ngày bình yên. Nghe nhiều lần, mình không thể hình dung hết những gì họ đã trải qua. Nhưng mình hiểu một điều: những câu chuyện đó không chỉ là ký ức, mà còn là cách ông bà nhắc mình sống tốt hơn trong hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn