Khác

Ký ức Vùng mỏ: Người Anh hùng giữ nhịp phà Bãi Cháy

Ký ức Vùng mỏ: Người Anh hùng giữ nhịp phà Bãi Cháy

Quảng Ninh03/07/2026Báo Nhân Dân (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm trong khuôn khổ đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi muốn nhắc nhớ về một người con ưu tú của Vùng mỏ Quảng Ninh — Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Đặng Bá Hát. Câu chuyện của ông không chỉ là bản hùng ca về tinh thần "tay búa, tay súng" của người thợ mỏ, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh tột cùng vì độc lập tự do của Tổ quốc.
Năm 1968, giữa lúc chiến tranh phá hoại miền Bắc diễn ra ác liệt, Đại đội pháo cao xạ 37mm của tự vệ Xí nghiệp Tuyển than Hòn Gai được thành lập để bảo vệ bến phà Bãi Cháy — huyết mạch giao thông quan trọng bậc nhất lúc bấy giờ. Bác Đặng Bá Hát, từ một người thợ lái máy xúc hiền lành, tận tụy, đã được giao trọng trách làm Đại đội trưởng. Những người thợ mỏ như bác khi ấy vừa bám máy sản xuất, vừa ôm súng trực chiến, quyết không để dòng than chi viện cho tiền tuyến bị đứt đoạn.
Biến cố bi tráng nhất diễn ra vào chiều ngày 12/7/1972, khi không quân Mỹ điên cuồng trút bom đánh phá khu vực bến phà Bãi Cháy. Giữa mịt mù khói bom và đất đá văng rào rào, Đại đội trưởng Đặng Bá Hát vẫn kiên cường bám trận địa, dõng dạc hô vang khẩu lệnh chỉ huy đồng đội đánh trả quyết liệt. Trong loạt bom dội trúng trận địa ngày hôm đó, bác đã anh dũng hy sinh. Người thợ mỏ kiên trung ấy ngã xuống, để lại ở hậu phương người vợ trẻ và 4 đứa con thơ dại.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bến phà Bãi Cháy năm xưa giờ đã được thay thế bằng cây cầu dây văng hiện đại, vươn mình kiêu hãnh. Tên của người anh hùng Đặng Bá Hát cũng đã được đặt cho một con đường tuyệt đẹp ôm sát sườn đồi ở Hạ Long. Nhưng với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, di sản lớn nhất bác để lại không chỉ là những dấu tích vật chất ấy.
"Mỗi một ngày bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương và thanh xuân của thế hệ đi trước."
Là một đoàn viên thanh niên đang được học tập trong hòa bình, câu chuyện của Liệt sĩ Đặng Bá Hát giúp tôi thấu hiểu sâu sắc hơn về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Sự tri ân thiết thực nhất không nằm ở những lời ca ngợi suông, mà là ở hành động: sống có hoài bão, trau dồi tri thức và cống hiến hết mình để xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của cha anh, góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn