Ký ức xanh trong dòng song lửa
Trong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời, khi lứa tuổi chúng em bây giờ còn đang mải mê với trang sách và những ước mơ giảng đường, thì thế hệ của bà Nguyễn Thị Xuân đã chọn khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, dấn thân vào nơi "tuyến đầu Tổ quốc"
Bà kể, ngày đó bà đi theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt khi mới tròn 18 tuổi. "Thời đó không ai nghĩ đến cái chết, chỉ sợ mình không đủ sức để tải đạn, không đủ nhanh để thông đường cho xe qua," bà cười, đôi mắt mờ đục khẽ nheo lại như đang nhìn về phía những cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa. Với bà, "Thời hoa lửa" không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là những đêm không ngủ dưới làn bom tọa độ, là những bát cơm trộn mảnh đạn sắt, là tình đồng chí chia nhau từng ngụm nước suối sâu.
Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về chiếc lược làm từ xác máy bay địch. Bà kể, trong một trận càn, người đồng đội thân nhất của bà đã hy sinh khi trên tay vẫn còn giữ mảnh nhôm định tặng bà làm quà sinh nhật. "Máu của chị ấy thấm vào vạt áo tôi, nóng hổi. Đó là lúc tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay không chỉ có hoa hồng, mà có cả xương máu của những người con gái đôi mươi." Chi tiết ấy cứ ám ảnh tôi mãi, nó nhắc nhở tôi rằng mỗi tấc đất mình đang đi, mỗi bầu không khí mình đang thở đều mang nặng ơn nghĩa của cha ông
Ngồi đối diện với bà trong căn nhà nhỏ bình yên, tôi nhìn thấy những huân chương lấp lánh trên ngực áo, nhưng rạng rỡ hơn cả là nụ cười lạc quan của một người đã đi qua bão táp. Bà Xuân không đòi hỏi gì cho riêng mình, bà chỉ mong thế hệ học sinh trường Lê Hồng Phong chúng tôi phải "sống sao cho đáng". Câu chuyện của bà đã thắp lên trong tôi một ngọn lửa mới. Là một học sinh cuối cấp, tôi hiểu rằng mình không cần phải cầm súng mới là yêu nước. Yêu nước hôm nay là nỗ lực trong học tập, là sống có lý tưởng và trách nhiệm với cộng đồng. "Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng tinh thần của nó sẽ luôn là kim chỉ nam để tôi và các bạn vững vàng tiến về phía trước.



