ký ức xưa (3)
Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Tha – Sinh năm 1953, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Đối với bác Nguyễn Bá Tha, ký ức về chiến tranh không chỉ là những trận đánh hay những cuộc hành quân, mà còn là hình ảnh của tình đồng đội, của những người lính trẻ luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên bản thân mình. Sau hơn nửa thế kỷ, những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên trong trái tim người thương binh quê xã Bình Dương.
Sinh năm 1953, bác lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt. Những năm tháng tuổi thơ gắn với ruộng đồng, nhưng cũng gắn với tiếng máy bay, tiếng bom và những cuộc chia tay của các thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Khi ấy, bác luôn tự nhủ rằng nếu đến lượt mình, bác cũng sẽ sẵn sàng góp sức để quê hương được yên bình.
Đến tuổi thanh niên, bác tình nguyện tham gia quân đội. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường. Cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Có những ngày phải hành quân liên tục qua rừng núi, vượt suối, mang theo đầy đủ quân trang và lương thực. Dù vất vả, tinh thần của đơn vị luôn lạc quan vì ai cũng tin ngày đất nước thống nhất sẽ đến.
Bác nhớ nhất những đêm ngồi bên đồng đội giữa rừng, cùng nhau kể về gia đình, về quê hương và những dự định sau ngày hòa bình. Những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm động lực để mọi người vượt qua hiểm nguy và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Trong một trận chiến quyết liệt, bác không may bị thương bởi mảnh đạn. Đồng đội đã kịp thời sơ cứu và đưa bác về tuyến sau điều trị. Sau nhiều tháng chữa trị, bác hồi phục nhưng mang trên mình thương tật suốt đời. Với bác, vết thương ấy không phải là điều để tự hào, mà là lời nhắc nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ngày trở về quê hương Bình Dương, bác bắt đầu lại cuộc sống với nhiều khó khăn. Thương tật khiến sức khỏe giảm sút, việc lao động nặng nhọc trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên, bằng bản lĩnh của người lính, bác không ngừng cố gắng phát triển kinh tế gia đình, nuôi dạy con cháu và tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương.
Điều khiến mọi người quý trọng ở bác là sự khiêm nhường. Bác hiếm khi kể về những gian khổ mình đã trải qua. Thay vào đó, bác luôn nói về giá trị của hòa bình, về sự đoàn kết và trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương.



