ký ước đời thường
ký ước đời thường
Ngày xưa, khi đất nước còn chiến tranh, làng quê em – An Đồng, xã A Sào, tỉnh Hưng Yên cũng như bao nơi khác – không ngừng vọng tiếng gọi sông núi, tiếng gọi hòa bình. Trong những ký ức ấy, em luôn nhớ về ông em – người lính Trường Sơn, người đã sống qua thời hoa lửa và mang đến cho gia đình em những bài học mà em không bao giờ quên.
Ông em tên là Hà Trung Thành, sinh năm 1969. Khi đất nước còn bị chia cắt, ông vừa tròn 17 tuổi thì tạm biệt mẹ cha, tạm biệt cánh đồng lúa xanh mướt của quê hương để lên đường vào bộ đội. Hôm tiễn ông, cả làng An Đồng xôn xao. Mẹ ông chỉ lặng lẽ đội mâm gạo mới, nước mắm thơm đưa lên đầu ngõ, nhìn theo bóng dáng con trai khuất dần dưới nắng hè.
Ông em gia nhập Đoàn 559, đơn vị chuyên vận chuyển lương thực, xăng dầu trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Đường Trường Sơn không chỉ có rừng già, có sương mù, mà còn có những trận mưa bom bão đạn của kẻ thù. Những ngày đầu trên đường đi, ông kể:
“Đêm đêm, nghe tiếng bom nổ đì đùng, đất rung lắc như động đất. Anh em lính chúng tôi vừa đi vừa hát để đỡ sợ…”
Đêm hôm ấy, ông và đồng đội dừng chân giữa rừng già, bên ánh lửa cô độc. Họ chia nhau từng miếng cơm khô, tựa vào nhau mà ngủ. Có lần, bom nổ gần đến nỗi cây rừng bị bật gốc, đất đá văng tung tóe. Ông run rẩy ôm lấy khẩu súng, không dám hé nửa mắt, nghĩ về mẹ già ở Hưng Yên, về những mùa lúa chờ ông về.
Ông em không bao giờ quên được ngày 30/4/1975, ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Ông và đồng đội bước chân vào Sài Gòn trong tiếng reo hò của nhân dân. Ông nói với mọi người:
“Khi ấy, lòng tôi như vỡ òa. Bao năm gian khổ, nay đất nước hòa bình thật rồi.”
Sau ngày hòa bình, ông trở về quê nhà An Đồng với đôi chân còn in vết sẹo rừng núi và trái tim đầy tự hào. Những năm tháng chiến tranh dạy ông nhiều bài học: yêu thương đồng đội, trân trọng hòa bình, biết quý trọng công việc nhỏ nhất.
Ở nhà, ông trở thành một thợ xây giỏi. Ông thích ngồi bên hiên nhà, kể cho cháu chắt nghe chuyện xưa. Em nhớ nhất là câu ông nói mỗi khi mặt trời lặn:
“Hòa bình là thứ quý giá nhất. Khi còn chiến tranh, ta chỉ ước một buổi chiều yên tĩnh như bây giờ…” Một buổi chiều hè năm em học lớp 3, em hỏi ông:
- Ông ơi, ông có sợ không khi bom rơi? Ông mỉm cười và trả lời:
- Sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng chúng ta không thể để nỗi sợ ngăn ta làm điều đúng đắn. Khi ta nghĩ đến gia đình, đến đồng đội, đến tương lai tươi sáng hơn, ta thấy mình phải mạnh mẽ.
Em nghe mà rưng rưng nước mắt. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình. Em thấy biết ơn những người như ông, như bao người lính khác đã đem lại hòa bình cho chúng ta ngày hôm nay.
Bây giờ, mỗi khi em nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, em lại nhớ đến ông – người lính Trường Sơn của quê hương. Em hiểu rằng thời hoa lửa không chỉ là những ngày tháng chiến tranh, bom đạn, mà còn là thời tuổi trẻ cháy bỏng vì Tổ quốc. Những người lính đã dũng cảm bước đi, để hôm nay chúng ta được đến trường, được chơi đùa và được sống trong hòa bình.
Em tự nhủ sẽ học thật giỏi, giữ gìn hòa bình, sống tử tế như ông đã dạy. Em kể câu chuyện này để mọi người nhớ rằng:
Hòa bình không đến dễ dàng, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh. Hãy cùng nhau viết tiếp câu chuyện hòa bình mà ông cha ta đã phải đổi bằng máu xương mới có được!



