Kỷ vật của một thời oanh liệt
Sau những màn bị tra tấn của kẻ thù, thời gian còn lại chị em tù nhân thường tổ chức học chính trị, học văn hóa, học thêu may…Những công việc này vừa để khỏa lấp đi nỗi nhớ nhà, nỗi buồn và nhiều khi nó còn là nơi để tuyên tuyền thông tin bên ngoài vào, đồng thời gửi vào đó khát khao đất nước thống nhất, mong ước ngày gia đình sum vầy. Bà Nga đã thêu được nhiều sản phẩm, mỗi sản phẩm lại đánh dấu cho một trại giam bà đã đi qua.Bà Nga cho biết, nguyên liệu để thêu gồm vải và chỉ thêu có được là người nhà mang vào khi thăm thân nhân, sau khi thêu xong bà lại gửi những bức thêu này cho người nhà mang ra và giữ hộ. Ngày giải phóng, bà trở về được người nhà giao lại và Bà đã giữ những tấm thêu này làm kỷ niệm. Năm 2009, bà Nga đã trao tặng Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam một số hiện vật trong đó có một bức thêu trên vải mà chúng tôi tạm gọi là bức thêu “Cô gái bên Hồ Gươm”.
Bức thêu được làm năm 1971 khi bà đang bị giam cầm tại nhà giam Tân Hiệp. Theo bà kể lại, ý tưởng bức thêu được bà ấp ủ từ những năm 1963-1968 lúc chưa bị vào tù. Khi đó, bà đã thấy những đoàn quân miền Bắc chi viện cho miền Nam.Nghĩ đến những người chị, người mẹ miền Bắc có con,em vì đất nước mà lên đường vào Nam chiến đấu, bà rất cảm phục. Vào tù, có mẫu thêu của bà Bẩy Cưỡng về cô gái miền Bắc, bà Nga đã thêu để tỏ lòng cảm phục và biết ơn đồng bào miền Bắc. Đồng thời, thông qua bức thêu bà còn thể hiện một lòng hướng ra Hà Nội-trái tim của cả nước, mong muốn hòa bình, hết chiến tranh, đất nước thông nhất để được ra thăm Hà Nội, thăm Hồ Gươm. Đây không chỉ là mong ước của bà Nga mà đó như một niềm mong ước mang tính đại diện, mong ước lớn nhất của toàn thể người dân miền Nam hướng ra miền Bắc, hướng tới ngày đất nước thống nhất.



