Kỷ vật từ chiếc vỏ đạn
Kỷ vật từ chiếc vỏ đạn
Trong xưởng cơ khí thô sơ đặt sâu trong hang đá ở chiến khu Việt Bắc, tiếng đe búa chan chát vang lên đều đặn. Nghĩa là một thợ cơ khí giỏi, đôi bàn tay anh có thể sửa từ khẩu súng trường đến những chi tiết máy phức tạp. Nhưng có một công việc thầm lặng mà anh chỉ làm vào lúc nửa đêm, khi xưởng đã tắt bớt đèn dầu: đúc một chiếc nhẫn từ vỏ đạn cao xạ.
Một ngày mùa đông, trạm quân y của Hương bị máy bay địch oanh tạc dữ dội. Nhận được tin, Nghĩa điên cuồng chạy xuyên rừng trong đêm. Khi đến nơi, trạm quân y chỉ còn là một đống tro tàn, đất đá bị cày xới nát bét. Anh tìm thấy Hương dưới một gốc cây cổ thụ đổ gục, cô đang băng bó dở cho một thương binh thì bom dội xuống. Hương bị thương rất nặng, hơi thở chỉ còn thoi thóp.
“Hương ơi, anh làm xong nhẫn rồi này. Em tỉnh lại đi, anh đeo cho em...”Hương mở mắt, nhìn chiếc nhẫn đồng lấp lánh dưới ánh trăng rừng khuyết. Cô nở một nụ cười yếu ớt, dùng chút sức lực cuối cùng gật đầu. Nghĩa xỏ chiếc nhẫn vào ngón tay áp út mảnh khảnh của người yêu. Hương nhắm mắt đi vào giấc ngủ vĩnh hằng khi chiếc nhẫn vừa khít ngón tay.
Nửa thế kỷ trôi qua, người thợ cơ khí năm xưa giờ đã là một ông lão tóc bạc phơ. Ông không lấy vợ, sống một mình và luôn đeo một chiếc nhẫn đồng giống hệt chiếc nhẫn năm xưa ở ngón tay út của mình. Với ông, thời hoa lửa đã nằm lại trong quá khứ, nhưng tình yêu được tôi luyện từ bom đạn thì bất tử.



