Lá chắn thép của cụm Tình báo
Lá chắn thép của cụm Tình báo
Trong lịch sử tình báo Việt Nam, cái tên Tư Cang (tên thật là Nguyễn Văn Tàu) không chỉ là một
bí danh, mà là biểu tượng của sự mưu lược, lòng dũng cảm và một tinh thần thép giấu sau vẻ
ngoài hào hoa của một " ông chủ " thành đạt giữa lòng Sài Gòn xưa.
Sinh năm 1928 tại vùng đất đỏ Bà Rịa, chàng thanh niên Nguyễn Văn Tàu sớm giác ngộ cách
mạng. Năm 1947, ông rời gia đình đi kháng chiến, để lại người vợ trẻ và lời hẹn ước về ngày
thống nhất. Suốt 28 năm sau đó, gia đình hoàn toàn mất tin tức, thậm chí có lúc tưởng ông đã hy
sinh. Nhưng thực tế, ông đang dấn thân vào một trong những mặt trận nguy hiểm nhất: Tình báo
chiến lược.
Chiến công rực rỡ nhất của Tư Cang gắn liền với Cụm tình báo H63. Với vai trò Cụm trưởng,
ông có nhiệm vụ sống còn là bảo vệ và kết nối thông tin cho điệp viên hoàn hảo.
Giữa một Sài Gòn đầy rẫy mật vụ và sự kiểm soát gắt gao, Tư Cang phải hóa thân thành nhiều
vai diễn khác nhau. Có lúc ông là một quý ông lịch lãm lái xe Jeep điệu nghệ, có lúc lại là người
chỉ huy quyết đoán trong những cuộc đấu súng nghẹt thở. Ông nổi tiếng với khả năng bắn súng
bằng cả hai tay cực kỳ điêu luyện, một kỹ năng sinh tồn giúp ông nhiều lần thoát khỏi vòng vây
kẻ thù.
Triết lý sống của ông rất giản đơn nhưng chấn động: "Coi như chết rồi". Ông bảo, khi đã xem
mình là người không còn gì để mất, người chiến sĩ sẽ không còn sợ hãi, trí tuệ sẽ sáng suốt nhất
để đối đầu với hiểm nguy.
Trưa ngày 30/4/1975, khi Sài Gòn rợp bóng cờ hoa, Đại tá Tư Cang cùng đoàn quân tiến vào
dinh Độc Lập. Nhưng với ông, chiến thắng vinh quang nhất lại nằm ở một ngã rẽ khác: Con
đường dẫn về nhà. Sau 28 năm biệt tích, ông xuất hiện trước cửa nhà với bộ quân phục, khiến vợ và con gái (lúc ra
đi con mới 4 tháng tuổi) ngỡ ngàng như một giấc chiêm bao. Đó là một trong những câu chuyện
cảm động nhất về sự hy sinh thầm lặng của những người làm công tác tình báo. Sau chiến tranh, ông không chỉ là một
vị tướng tài ba mà còn là một nhà văn. Ở tuổi gần bách niên, Đại tá Tư Cang vẫn sống minh
mẫn tại TP. Hồ Chí Minh. Ông vẫn giữ thói quen tự đi bầu cử, tự viết lách và luôn nở nụ cười
hào sảng khi kể về những năm tháng



