Lá Chắn Thép Trước Cửa Đột Phá
Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc anh dũng vô song của Đại đội trưởng Trần Cừ trong trận đánh công kiên giữ căn cứ Đông Khê năm 1950. Trước hỏa lực điên cuồng từ lô cốt cố thủ của thực dân Pháp đang cản bước tiến của quân ta, anh đã dùng chính lồng ngực của mình để bịt lỗ châu mai, mở đường máu cho đồng đội lập chiến công.
Mùa thu năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu Đông bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Cứ điểm Đông Khê — một hệ thống đồn bốt kiên cố được quân Pháp xây dựng bằng bê tông cốt thép dày đặc trên các ngọn đồi chiến lược — trở thành mục tiêu tối thượng mà quân ta phải tiêu diệt để mở toang cánh cửa biên giới, đập tan hành lang Đông - Tây của địch.
Đêm ngày 17 tháng 9, trận đánh chiếm đồn Đông Khê diễn ra trong mưa sương và khói đạn mịt mù. Đại đội của người chiến sĩ trẻ Trần Cừ được giao nhiệm vụ làm mũi nhọn đột kích, đánh thẳng vào trung tâm đề kháng của địch. Trần Cừ là một người chỉ huy dũng cảm, điềm tĩnh, luôn có mặt ở những nơi cam go nhất để dẫn dắt anh em.
Khi quân ta vừa phá vỡ được hàng rào dây kẽm gai ngoài cùng để tiến vào sân đồn, bỗng nhiên, từ một lô cốt ngầm được ngụy trang kỹ lưỡng ở góc đồi, một khẩu đại liên 12 ly 7 của địch bất ngờ khạc lửa điên cuồng.
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Lưới đạn vạch đường đỏ rực xé toạc màn đêm, quét sát mặt đất. Do khoảng cách quá gần và hỏa lực quá mạnh, mũi xung kích của ta bị khựng lại. Nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước cửa hầm. Các chiến sĩ ôm bộc phá lao lên dập lỗ châu mai đều bị những loạt đạn tàn nhẫn của địch cản phá. Thời gian không chờ đợi ai, nếu để trời sáng, máy bay và pháo binh địch từ các cứ điểm lân cận sẽ dội bom, toàn bộ đại đội sẽ rơi vào thế bị động.
"Phải dập tắt khẩu đại liên đó bằng mọi giá!" — Trần Cừ nghiến răng, ánh mắt rực lửa.
Anh giật lấy một quả lựu đạn từ tay đồng đội, lợi dụng những làn khói đạn mù mịt và các ụ đất sạt lở, thoắt ẩn thoắt hiện tiếp cận vách lô cốt. Đạn địch bắn sượt qua mũ sắt, găm tung tóe đất đá quanh người anh. Khi cách lỗ châu mai chưa đầy năm mét, Trần Cừ rướn người ném mạnh quả lựu đạn vào trong.
Một tiếng nổ vang lên bên trong lô cốt. Tiếng súng đại liên im bặt.
"Xung phong!" — Trần Cừ hét lớn, định vẫy tay ra hiệu cho đồng đội phía sau lao lên.
Nhưng ác nghiệt thay, chỉ vài giây sau, tên lính Pháp sống sót bên trong lại điên cuồng gá súng lên. Tiếng hỏa lực lại rộ lên, chặn đứng bước chân của các chiến sĩ vừa nhoài người ra khỏi giao thông hào. Lúc này, lựu đạn và bộc phá của Trần Cừ đều đã hết. Bản thân anh cũng đã trúng nhiều mảnh đạn, máu chảy ròng ròng xuống tấm áo chiến sĩ.
Nhìn đồng đội tiếp tục ngã xuống ngay trước mắt mình, trong bộ óc của người đại đội trưởng 26 tuổi không còn chỗ cho sự do dự hay nỗi sợ hãi cái chết. Một ý chí sắt đá, một lòng yêu nước nồng nàn đã đẩy anh đưa ra một quyết định phi thường.
Trần Cừ dùng chút sức tàn cuối cùng, dậm mạnh đôi chân vào vách đá, lao thẳng người về phía trước. Anh dang rộng hai tay, áp chặt lồng ngực vạm vỡ của mình vào ngay lỗ châu mai đang khạc lửa của địch.
Sức nặng và thân hình của người anh hùng đã che kín khoảng không đón đạn, chặn đứng góc quét của họng súng tàn bạo. Tiếng súng đại liên bị nghẹn lại, chỉ còn những tiếng ộc ộc vô vọng phía sau tấm lưng của anh.
"Trả thù cho Đại đội trưởng! Xung phong!"
Chứng kiến khoảnh khắc anh dũng tột cùng của người chỉ huy, hàng trăm chiến sĩ phía sau vỡ òa trong tiếng hét căm hờn. Như một cơn triều dâng không gì cản nổi, quân ta lao lên như vũ bão, vượt qua cửa đột phá, ném bộc phá san phẳng chiếc lô cốt quỷ quyệt và làm chủ hoàn toàn cứ điểm Đông Khê ngay trong đêm.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, mở màn cho chuỗi chiến công vang dội của Chiến dịch Biên giới 1950. Anh hùng Trần Cừ đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, nhưng lồng ngực làm lá chắn thép của anh đã trở thành biểu tượng bất tử của thời hoa lửa. Hành động vĩ đại ấy đã viết nên một trang sử vàng, truyền ngọn lửa quả cảm cho biết bao thế hệ chiến sĩ quyết tử để Tổ quốc quyết sinh.



