Cựu chiến binh

Lá cờ bên sông

Tuyên Quang18/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn năm 1285, bên một khúc sông, quân Đại Việt đang rút lui trước sức ép của quân Nguyên – Mông.

Trong đoàn quân có một người tướng trẻ tuổi, dáng vẻ kiên cường. Đó là Trần Bình Trọng.

Ông được giao nhiệm vụ chặn quân địch để bảo vệ đường rút lui của quân Đại Việt.

Một người lính trẻ lo lắng hỏi:

— Thưa tướng quân, quân địch đông quá. Chúng ta có thể giữ được bao lâu?

Trần Bình Trọng nhìn về phía dòng sông:

— Bao lâu không quan trọng. Quan trọng là chúng ta phải giữ được thời gian cho đồng đội.

Trận chiến nhanh chóng diễn ra.

Quân Nguyên – Mông đông hơn rất nhiều, nhưng Trần Bình Trọng cùng các chiến sĩ vẫn chiến đấu quyết liệt.

Cuối cùng, ông bị quân địch bắt.

Chúng tìm cách dụ dỗ ông đầu hàng, hứa ban chức tước và quyền lợi nếu ông chịu cộng tác.

Một viên tướng địch hỏi:

— Ngươi muốn làm vương đất Bắc hay muốn chết?

Trần Bình Trọng bình tĩnh trả lời:

“Ta thà làm ma nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc.”

Viên tướng địch tức giận, nhưng Trần Bình Trọng vẫn giữ nguyên khí phách.

Ông biết mình có thể mất mạng, nhưng không thể phản bội quê hương.

Sau đó, Trần Bình Trọng hy sinh.

Tin ông mất truyền về quân Đại Việt. Những người lính vô cùng đau buồn nhưng cũng càng thêm quyết tâm chiến đấu.

Một người lính trẻ từng đi theo ông nhìn lá cờ Đại Việt và nói:

— Tướng quân đã hy sinh, nhưng chúng ta phải tiếp tục con đường của người.

Cuộc kháng chiến sau đó tiếp tục. Quân dân Đại Việt cuối cùng đánh bại quân Nguyên – Mông và bảo vệ được đất nước.

Nhiều năm sau, câu nói của Trần Bình Trọng vẫn được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Không phải vì ông muốn được người đời ca ngợi, mà bởi trong thời khắc phải lựa chọn giữa vinh hoa của kẻ thù và danh dự của quê hương, ông đã chọn con đường khó khăn nhất.

Bài học: Câu chuyện về Trần Bình Trọng nhắc chúng ta về lòng yêu nước, khí tiết và lòng tự trọng. Có những giá trị không thể đem đổi lấy tiền bạc, chức tước hay sự sống; trong đó có danh dự và lòng trung thành với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn