Cựu chiến binh

Lá cờ chiến thắng

Tôi vẫn nhớ buổi chiều 7 tháng 5 năm 1954. Sau nhiều ngày chiến đấu gian khổ, chúng tôi đều cảm nhận được không khí đặc biệt trên chiến trường. Ai cũng mong chờ một tin vui, nhưng không ai dám nghĩ đến khoảnh khắc chiến thắng sẽ đến nhanh như thế.

Nghệ An27/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá cờ chiến thắng

Tôi vẫn nhớ buổi chiều 7 tháng 5 năm 1954.

Sau nhiều ngày chiến đấu gian khổ, chúng tôi đều cảm nhận được không khí đặc biệt trên chiến trường. Ai cũng mong chờ một tin vui, nhưng không ai dám nghĩ đến khoảnh khắc chiến thắng sẽ đến nhanh như thế.

Chiều hôm ấy, tiếng súng dần thưa.

Rồi một tin được truyền đến:

Chiến dịch thắng lợi rồi!

Chúng tôi nhìn nhau.

Có người bật cười.

Có người xúc động đến không nói nên lời.

Tôi nhìn về phía trung tâm tập đoàn cứ điểm. Trên nóc hầm chỉ huy của đối phương, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” của quân đội ta tung bay.

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mọi gian khổ của những tháng ngày vừa qua như ùa về.

Tôi nhớ những con đường kéo pháo.

Nhớ những đêm đào công sự.

Nhớ những ngày mưa rét.

Nhớ những người đồng đội từng cùng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm.

Và tôi nhớ những người đã không thể nhìn thấy lá cờ chiến thắng hôm nay.

Một đồng đội đứng bên cạnh tôi, mắt đỏ hoe.

Anh nói:

— Giá mà những người đã nằm lại cũng được nhìn thấy giờ phút này.

Tôi im lặng.

Không ai nói thêm.

Niềm vui chiến thắng hòa cùng nỗi nhớ những người đã hy sinh.

Chúng tôi đứng nhìn lá cờ tung bay trong gió chiều Điện Biên.

Đó không chỉ là một lá cờ.

Đối với chúng tôi, nó là biểu tượng của những ngày tháng kiên trì, của sức mạnh đoàn kết và niềm tin vào thắng lợi.

Tôi nhớ một chiến sĩ trẻ hỏi:

— Bao giờ chúng ta được về nhà?

Người bên cạnh trả lời:

— Rồi sẽ về.

Hai chữ “sẽ về” lúc ấy nghe thật gần.

Chúng tôi đã chờ ngày này qua biết bao tháng ngày.

Tối hôm đó, giữa không khí chiến thắng, anh em nhắc về quê nhà.

Có người nói muốn về gặp mẹ.

Có người muốn trở lại cánh đồng quê.

Có người chỉ mong được bước qua cánh cửa nhà mình.

Tôi cũng vậy.

Tôi muốn trở về và nói với mẹ:

— Con đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ về Điện Biên, tôi vẫn nhớ hình ảnh lá cờ tung bay trên nóc hầm chỉ huy.

Nhưng tôi hiểu rằng phía sau lá cờ ấy là công sức của cả một dân tộc.

Là những người lính ngoài mặt trận.

Là dân công trên những con đường vận chuyển.

Là đồng bào các dân tộc giúp đỡ bộ đội.

Là những người mẹ, người vợ ở hậu phương ngày đêm chờ đợi.

Vì thế, lá cờ chiến thắng không chỉ thuộc về những người có mặt ở Điện Biên.

Nó thuộc về tất cả những người đã góp sức cho ngày chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá cờ chiến thắng | Câu chuyện thời hoa lửa