Cựu chiến binh

LÁ CỜ ĐẢNG VÀ CHÂN DUNG BÁC HỒ VẼ BẰNG MÁU

LÁ CỜ ĐẢNG VÀ CHÂN DUNG BÁC HỒ VẼ BẰNG MÁU

Bắc Ninh31/03/2026Nguyễn Duy Đạt (Đoàn phường Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi xưa nay hiếm, bác Nguyễn Thế Nghĩa - cựu tù Phú Quốc vẫn còn nhớ như in những năm tháng khói lửa chiến tranh, nơi in đậm những năm tháng tuổi trẻ của bác, người cựu binh dùng máu vẽ lá cờ Tổ Quốc.

Sinh năm 1945 tại làng Đình Bảng (Tiên Sơn - Bắc Ninh) nay là phường Tử Sơn, tỉnh Bắc Ninh vì lời dặn của mẹ là lớn lên phải diệt giặc trả thù cho cha, năm 22 tuổi, Nguyễn Thế Nghĩa viết đơn xung phong đi bộ đội. Tuy nhiên, chỉ nặng 38 kg nên nhiều lần khám tuyển anh đều bị loại. Một lần, Nghĩa giấu hai quả cân vào người để thêm cân nặng. Tuy nhiên, sau đó anh lại được thông báo không thuộc diện lấy quân vì là con trai độc nhất trong gia đình có bố liệt sĩ.
“Tôi không chấp nhận nên đã dùng máu của mình để viết đơn tình nguyện đi bộ đội. Cuối cùng tôi cũng được cầm súng vào chiến trường”,Năm 1969, đơn vị đặc công CK25, trung đoàn 320, trực thuộc Bộ tư lệnh miền Nam do ông Nghĩa chỉ huy nhận được lệnh ám sát một lãnh đạo của chính quyền Sài Gòn. Ông cùng bảy chiến sĩ khác làm nhiệm vụ từ 6h sáng đến 2h chiều nhưng nhiệm vụ bất thành. Trên đường rút lui, ông và đồng đội bị biệt kích của địch chặn đường.
Lúc đó, khẩu K54 của ông chỉ còn bốn viên đạn, khi đã dùng hết ba viên, không muốn rơi vào tay giặc nên ông đã bóp cò tự sát. Nhưng viên đạn không nổ, biệt kích ập đến bắt.
“Tay tôi bị còng, lúc đó xung quanh có rất nhiều người. Tôi chỉ biết đưa mắt nhìn bà con lần cuối và nghĩ lần này mình đi không bao giờ có thể quay lại đây nữa”, ông Nghĩa kể.
Sau khi bị bắt, ông bị kết án tử hình rồi bị đày ra nhà tù Phú Quốc – nơi được xem là “địa ngục trần gian”. Ở đó, ông và các đồng đội bị tra tấn thường xuyên, người thì bị nhốt vào chuồng cọp kẽm gai, người bị bẻ răng, đóng đinh…
Từ ngày bị bắt rồi bặt vô âm tín, đồng đội tưởng ông đã bị giết hại nên giấy báo tử ghi tên ông được gửi về quê hương.

Ở trong tù, ông Nghĩa được giao nhiệm vụ Bí thư chi bộ để dẫn dắt đồng đội đấu tranh chính trị. Cuối năm 1970, ông được thông báo phải chuẩn bị lễ kết nạp đảng cho ông Lê Đức Thiện, quê ở Lý Nhân, Nam Hà.
“Nghi thức kết nạp cần lá cờ đỏ búa liềm, mà trong chốn lao tù làm sao có? Còn ba ngày nữa là đến lễ kết nạp nên tôi rất lo lắng, có hôm thức trắng đêm để nghĩ cách”, ông cho hay.
Rồi một hôm, có người đồng đội nói với ông: “Anh Nghĩa ơi lấy máu làm cờ được không?”.
“Mừng quá, tôi đã quẹt tay vào tấm tôn cánh cửa, sau đó xin băng gạc của giám thị quấn vào. Khi máu đã thấm vào, tháo băng gạc ra thì chỗ đậm, chỗ nhạt nên các đồng đội trong tù đã đề nghị: Cho chúng em góp với, rồi cắn tay chảy máu để nhỏ vào, tạo thành lá cờ đỏ. Chúng tôi tán viên thuốc chống phù nề của tù binh màu vàng rắc lên vẽ hình búa liềm”, ông Nghĩa kể.Hoàn thành lá cờ Đảng, ông cắn dập một đầu que tăm chấm vào máu để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh trên một mảnh giấy nhỏ. Bức tranh vẽ xong, nhiều người không cầm được nước mắt và thốt lên “Bác của chúng ta đây rồi”. Tất cả đều rưng rưng xúc động. “Để buổi lễ diễn ra trang nghiêm, tôi mượn chiếc áo lành lặn nhất của một bạn tù quê ở Hà Tĩnh, gắn hình Bác Hồ và lá cờ Đảng bên ngực trái. Bên ngoài tôi vẫn mặc chiếc áo rách phòng khi quân cảnh đi tuần. Buổi lễ kết nạp đảng viên mới của Đảng bộ nhà tù Phú Quốc diễn ra thành công”, ông Nghĩa nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn