LÁ CỜ ĐỎ TRÊN BIỂN ĐEN
LÁ CỜ ĐỎ TRÊN BIỂN ĐEN
Năm 1919, thế giới vừa bước ra khỏi những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Hàng triệu người đã thiệt mạng, nhiều quốc gia rơi vào khủng hoảng, và phong trào đấu tranh vì hòa bình, công bằng xã hội bắt đầu lan rộng ở nhiều nơi. Trong bối cảnh đó, một người thanh niên Việt Nam quê ở cù lao Ông Hổ, An Giang đã có mặt giữa những biến động lớn lao của thời đại. Người thanh niên ấy chính là Tôn Đức Thắng.
Những năm đầu thế kỷ XX, Tôn Đức Thắng rời quê hương vào Sài Gòn học nghề cơ khí. Nhờ tay nghề giỏi, ông được tuyển làm việc trong các xưởng sửa chữa tàu thủy của Pháp. Sau đó, ông được điều động sang phục vụ trên một số tàu chiến của hải quân Pháp hoạt động ở nước ngoài.
Đối với một thanh niên xuất thân từ vùng sông nước Nam Bộ, đây là cơ hội để được tiếp xúc với thế giới rộng lớn bên ngoài. Tuy nhiên, càng đi nhiều nơi, ông càng nhận ra rằng ở đâu cũng có những người lao động đang phải chịu cảnh áp bức, bóc lột và bất công.
Năm 1919, tại vùng Biển Đen, một sự kiện đặc biệt đã diễn ra. Sau khi Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, nhiều binh sĩ và thủy thủ Pháp không muốn tiếp tục tham gia các hoạt động quân sự chống lại phong trào cách mạng đang phát triển ở nước Nga. Trong nội bộ hải quân Pháp xuất hiện những cuộc phản đối chiến tranh và đòi chấm dứt các cuộc can thiệp quân sự.
Lúc ấy, Tôn Đức Thắng đang làm việc trên chiến hạm của Pháp. Chứng kiến tinh thần phản chiến của các thủy thủ và những người lao động đến từ nhiều quốc gia khác nhau, ông đã bày tỏ sự đồng tình và ủng hộ.
Theo nhiều tài liệu lịch sử cách mạng Việt Nam, ông tham gia vào các hoạt động thể hiện tinh thần đoàn kết với những người đấu tranh chống chiến tranh và bảo vệ hòa bình. Dù ở rất xa quê hương, ông vẫn luôn đứng về phía những người lao động và những dân tộc bị áp bức.
Sự kiện ấy về sau được nhiều người nhắc đến với hình ảnh lá cờ đỏ tung bay trên Biển Đen – biểu tượng cho khát vọng hòa bình, tự do và tình đoàn kết quốc tế.
Đối với Tôn Đức Thắng, đây không đơn thuần là một sự kiện chính trị. Đó còn là bài học lớn về sức mạnh của sự đoàn kết giữa những người lao động trên toàn thế giới. Ông nhận ra rằng cuộc đấu tranh chống áp bức không chỉ diễn ra ở Việt Nam mà còn là khát vọng chung của hàng triệu con người ở nhiều quốc gia khác nhau.
Những trải nghiệm tại Biển Đen đã góp phần quan trọng trong quá trình hình thành tư tưởng cách mạng của ông. Từ một người thợ cơ khí trẻ tuổi, ông dần trở thành một chiến sĩ kiên định trên con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc và quyền lợi của người lao động.
Sau này, khi trở về hoạt động cách mạng tại Việt Nam, Tôn Đức Thắng luôn đề cao tinh thần đoàn kết quốc tế, tình hữu nghị giữa các dân tộc và sự gắn bó giữa phong trào cách mạng Việt Nam với phong trào tiến bộ trên thế giới.
Điều đặc biệt là dù sau này đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng của đất nước, ông vẫn giữ lối sống giản dị, chân thành của người con Nam Bộ. Những năm tháng tuổi trẻ trên các con tàu viễn dương và sự kiện Biển Đen năm 1919 luôn là một phần ký ức quan trọng trong cuộc đời hoạt động cách mạng của ông.
Ngày nay, tại quê hương An Giang, mỗi khi nhắc đến Tôn Đức Thắng, người dân không chỉ nhớ đến vị Chủ tịch nước đáng kính mà còn nhớ đến người thanh niên đã sớm mang trong mình lý tưởng đấu tranh vì hòa bình và công bằng xã hội.
Câu chuyện “Lá cờ đỏ trên Biển Đen” là minh chứng cho tầm vóc quốc tế của một người con An Giang. Từ dòng sông Hậu quê hương đến vùng biển xa xôi của châu Âu, Tôn Đức Thắng đã góp phần viết nên một trang sử đẹp về tinh thần đoàn kết giữa những người lao động trên thế giới, đồng thời đặt những viên gạch đầu tiên cho con đường cách mạng mà ông sẽ theo đuổi suốt cuộc đời mình.Top of Form



