Lá cờ giữa biển trời Trường Sa
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời. Với ông Nguyễn Hòa, đó là những năm tháng khoác trên mình màu xanh áo lính tại Lữ đoàn 146 Trường Sa.
Ông thường kể rằng cuộc sống của người lính đảo khác xa đất liền. Không có những con đường đông vui, không có những phiên chợ hay tiếng cười trẻ nhỏ mỗi chiều. Thứ luôn hiện diện bên cạnh người lính là biển cả mênh mông và tiếng sóng vỗ không ngừng nghỉ. Nhưng chính nơi tưởng như xa xôi ấy lại là nơi ông cảm nhận rõ nhất tình yêu quê hương đất nước.
Có lần đơn vị đón một đoàn tàu từ đất liền ra đảo. Trên tàu có những lá thư của gia đình gửi cho cán bộ, chiến sĩ. Sau nhiều tháng không nhận được tin nhà, ông xúc động đến nghẹn lời khi đọc những dòng chữ của người thân. Ông kể rằng đêm hôm đó, rất nhiều chiến sĩ đã lặng lẽ ngồi dưới ánh đèn đọc thư rồi lau vội những giọt nước mắt nhớ nhà.
Nhưng sáng hôm sau, tất cả lại trở về vị trí công tác với tinh thần mạnh mẽ như chưa từng có phút yếu lòng. Bởi họ hiểu rằng phía sau mình là gia đình, là quê hương, là hàng triệu người dân đang gửi gắm niềm tin nơi những người lính biển.
Điều khiến ông tự hào nhất không phải là những khó khăn đã vượt qua, mà là được góp một phần nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Những năm tháng ấy đã dạy ông biết sống có trách nhiệm, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân và biết trân trọng giá trị của hòa bình.
Ngày nay, khi đã trở về cuộc sống đời thường tại Xuân Thọ, Vạn Hưng, ông vẫn giữ thói quen kể cho con cháu nghe về Trường Sa. Mỗi câu chuyện là một bài học về lòng yêu nước, về ý chí vượt khó và về niềm tự hào được đứng trong hàng ngũ những người lính canh giữ biển trời Việt Nam.
Ông thường nói: "Biển đảo ở xa đất liền, nhưng luôn ở rất gần trong trái tim người Việt Nam." Có lẽ đó cũng là thông điệp đẹp nhất mà ông muốn gửi lại cho thế hệ mai sau.



