LÁ CỜ GIỮA MƯA BƠM
LÁ CỜ GIỮA MƯA BƠM
Những ngày cuối năm 1974, đơn vị của chiến sĩ Nam nhận nhiệm vụ bảo vệ một cao điểm quan trọng. Trên đỉnh đồi chỉ có một lá cờ Tổ quốc tung bay giữa khói lửa.
Suốt nhiều ngày liền, máy bay địch liên tục ném bom. Cột cờ bị đánh gãy nhiều lần. Mỗi lần như vậy, các chiến sĩ lại thay nhau dựng cột mới.
Một buổi chiều, sau đợt pháo kích dữ dội, lá cờ rơi xuống đất. Khói bụi vẫn còn mịt mù.
Không chần chừ, Nam lao ra giữa làn đạn, ôm lấy lá cờ rồi chạy đến dựng lại trên đỉnh đồi.
Đồng đội hô lớn:
Nam! Quay lại! Nguy hiểm lắm!
Nhưng Nam chỉ cười:
Còn lá cờ là còn trận địa.
Lá cờ vừa được cắm lên thì một quả pháo nổ gần đó. Nam bị thương nặng nhưng vẫn nắm chặt cán cờ trong tay.
Khi đồng đội đưa anh về hầm cứu thương, việc đầu tiên anh hỏi là:
Cờ... còn bay không?
Nghe đồng đội trả lời:
Cờ vẫn còn.
Anh mỉm cười rồi khép mắt.
Sau chiến tranh, trên cao điểm ấy vẫn có một cột cờ lớn. Những người lính cũ mỗi lần trở lại đều nhớ đến người chiến sĩ trẻ đã lấy chính mạng sống mình để giữ màu cờ đỏ thắm.
Lá cờ Tổ quốc không chỉ là biểu tượng của đất nước mà còn là niềm tin và ý chí của biết bao thế hệ



