Lá cờ không bao giờ ngã
Hôm nay, mỗi sáng thứ Hai, khi nhìn các cháu đứng nghiêm dưới lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong sân trường, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về một lá cờ đặc biệt của hơn năm mươi năm trước.
Đó là lá cờ mà chúng tôi đã đánh đổi bằng máu để giữ cho mãi mãi tung bay.
Năm 1972, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao. Đó là vị trí rất quan trọng. Nếu mất điểm cao ấy, con đường tiếp tế cho chiến trường sẽ bị cắt đứt.
Trước giờ xuất quân, đại đội trưởng trao cho chúng tôi một lá cờ Tổ quốc được gấp vuông vắn.
Ông nói:
"Ngày mai, bằng mọi giá, lá cờ này phải được cắm trên đỉnh đồi."
Không ai nói một lời.
Nhưng tất cả đều hiểu đó không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là danh dự của người lính.
Rạng sáng hôm sau, trận chiến bắt đầu.
Bom nổ dồn dập.
Đạn cày nát từng mét đất.
Khói súng che kín cả ngọn đồi.
Chúng tôi vừa chiến đấu vừa tiến lên.
Người cầm cờ đi đầu là anh Tuấn, đại đội phó.
Khi chỉ còn cách đỉnh đồi vài chục mét, một loạt đạn bất ngờ trút xuống.
Anh Tuấn trúng đạn.
Lá cờ trên tay anh rơi xuống.
Tôi lao đến đỡ anh.
Anh nắm chặt cán cờ, trao vào tay tôi.
Đôi mắt anh nhìn thẳng về phía đỉnh đồi.
Anh chỉ kịp nói:
"Đừng... để... lá cờ... ngã..."
Rồi bàn tay anh buông lỏng.
Tôi ôm chặt lá cờ vào ngực.
Không biết sức mạnh từ đâu, tôi cùng những người đồng đội còn lại tiếp tục xông lên.
Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi dãy núi, chúng tôi cũng có mặt trên đỉnh đồi.
Tôi cắm mạnh cán cờ xuống nền đất còn khét mùi thuốc súng.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.
Khoảnh khắc ấy, tất cả chúng tôi đều bật khóc.
Không phải vì chiến thắng.
Mà vì những người đồng đội đã ngã xuống để lá cờ được tung bay.
Sau ngày đất nước thống nhất, tôi trở lại ngọn đồi ấy.
Nơi từng là chiến trường ác liệt giờ phủ một màu xanh.
Những hàng cây cao lớn che mát cả sườn đồi.
Tôi mang theo một bó hoa, đứng thật lâu.
Trong gió, tôi có cảm giác như vẫn nghe thấy giọng nói của anh Tuấn:
"Đừng để lá cờ ngã..."
Các cháu thân mến!
Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình.
Lá cờ Tổ quốc tung bay trên mỗi mái trường, mỗi cơ quan, mỗi quảng trường.
Có thể các cháu đã quen với hình ảnh ấy.
Nhưng với thế hệ chúng tôi, mỗi lần nhìn lá cờ bay là mỗi lần nhớ đến những người đã ngã xuống để bảo vệ màu cờ sắc áo.
Các cháu không cần cầm súng như chúng tôi năm xưa.
Nhưng các cháu hãy giữ cho "lá cờ" trong trái tim mình luôn tung bay bằng cách học tập chăm chỉ, sống trung thực, yêu thương đồng bào và góp sức xây dựng đất nước.
Đó là điều mà những người lính năm xưa luôn mong mỏi.
Bởi lá cờ chỉ thật sự rực rỡ khi dưới lá cờ ấy có một dân tộc đoàn kết, yêu nước và biết trân trọng hòa bình.
Đó cũng là lý do, sau hơn nửa thế kỷ, trong trái tim tôi, lá cờ ấy chưa bao giờ ngã.



