Lá Cờ Trên Đỉnh Đồi
Năm 1968, cô Mai mới 18 tuổi đã xung phong mở đường Trường Sơn.
Ban ngày san lấp hố bom. Ban đêm dẫn xe vượt núi. Có những hôm sốt rét run cả người nhưng vẫn phải gùi gạo, tải đạn.
Đơn vị của cô có một lá cờ nhỏ luôn mang theo bên mình.
Mỗi khi mở được đoạn đường mới, cả đội lại cắm lá cờ ấy lên đỉnh đồi như một lời báo tin:
“Đường đã thông!”
Một lần, máy bay địch đánh phá dữ dội. Đất đá vùi kín đoạn đường vừa mở. Trong lúc mọi người trú ẩn, cô Mai bất ngờ lao ra giữa khói bụi để dựng lại lá cờ bị ngã.
Có người hét lớn:
— “Mai! Nguy hiểm lắm!”
Nhưng cô chỉ cười:
— “Cờ còn thì đường còn!”
Sau chiến tranh, lá cờ ấy được cô gìn giữ hơn nửa thế kỷ. Màu đỏ đã phai, mép vải đã sờn, nhưng mỗi lần kể lại, mắt bà vẫn sáng lên như cô gái tuổi mười tám năm nào.



