Lá cờ trên đồi
Lá cờ trên đồi
Một buổi sáng, Nguyễn Thái Học đứng trước những người đồng chí của mình. Đất nước khi ấy đang chịu ách đô hộ, nhiều người mong muốn có một ngày Việt Nam được tự do.
Một người bạn hỏi:
— Anh Học, chúng ta chỉ có một lực lượng nhỏ. Liệu có thể làm được việc lớn không?
Nguyễn Thái Học nhìn mọi người rồi nói:
— Chúng ta có thể chưa đủ mạnh, nhưng nếu không ai bắt đầu thì sẽ chẳng bao giờ có thay đổi.
Ông cùng những người đồng chí thành lập Việt Nam Quốc dân Đảng, hoạt động với mục tiêu giành độc lập cho đất nước.
Những ngày chuẩn bị khởi nghĩa, mọi người phải làm việc trong bí mật. Mỗi người đảm nhận một nhiệm vụ.
Một thanh niên trẻ lo lắng:
— Nếu thất bại thì sao?
Nguyễn Thái Học đáp:
— Không ai mong muốn thất bại. Nhưng điều đáng sợ hơn là nhìn đất nước mất tự do mà không dám làm gì.
Năm 1930, cuộc khởi nghĩa Yên Bái nổ ra.
Những người tham gia mang theo niềm tin và khát vọng độc lập. Tuy nhiên, cuộc khởi nghĩa nhanh chóng bị đàn áp.
Nguyễn Thái Học bị bắt.
Trong những ngày cuối cùng, một người đồng chí tìm cách động viên ông:
— Nếu được lựa chọn lại, anh có làm như trước không?
Nguyễn Thái Học bình tĩnh trả lời:
— Nếu quê hương vẫn chưa có tự do, tôi vẫn sẽ chọn con đường mình đã chọn.
Ngày ông hy sinh, ông vẫn giữ vẻ bình thản.
Một người đồng chí nhìn ông và hỏi:
— Anh có điều gì muốn nhắn lại không?
Nguyễn Thái Học nói:
— Hãy nhớ rằng điều chúng ta mong muốn không chỉ dành cho riêng mình. Đó là một ngày đất nước được độc lập.
Ông cùng các đồng chí hy sinh tại Yên Bái.
Nhiều năm sau, một người thầy dẫn học sinh đến thăm khu di tích.
Một cậu bé hỏi:
— Thưa thầy, vì sao Nguyễn Thái Học được lịch sử nhắc đến dù cuộc khởi nghĩa không thành công?
Người thầy nhìn những hàng cây:
— Bởi lịch sử không chỉ ghi nhớ những người chiến thắng. Lịch sử còn ghi nhớ những người dám hy sinh vì lý tưởng mà mình tin tưởng.
Gió nhẹ thổi qua đồi Yên Bái.
Một lá cờ đỏ tung bay trong nắng, nhắc những thế hệ sau về một thời tuổi trẻ đã dám mơ ước và đấu tranh cho tương lai của đất nước.



