Lá cờ trên nóc Dinh
Lời kể của người lính có mặt trong đội hình tiến vào Dinh Độc Lập và chứng kiến lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc dinh trưa 30 tháng 4 năm 1975.
Ông Nguyễn Trọng Căn kể rằng suốt đời mình sẽ không quên hình ảnh lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Là người lính trẻ trong đội hình tiến công, ông cùng đồng đội đi qua những giờ phút căng thẳng trước khi bước vào trung tâm đầu não của chính quyền Sài Gòn. Với người lính năm ấy, hành trình vào dinh không chỉ là một nhiệm vụ quân sự, mà còn là hành trình đi đến kết thúc của bao năm chia cắt.
Ông nhớ rõ cảm giác khi đơn vị áp sát mục tiêu: tim đập rất nhanh, mắt không rời đội hình, tay luôn siết chắc vũ khí. Nhưng trong lòng lại có một niềm tin lạ kỳ, như thể tất cả đều đang được lịch sử gọi tên. Khi chứng kiến lá cờ giải phóng xuất hiện trên nóc dinh, ông nói mình đã lặng người trong vài giây. Không ai bảo ai, nhiều người nhìn nhau mà nước mắt cứ trào ra. Đó không phải nước mắt yếu mềm, mà là nước mắt của những người biết rằng mình đã đi đến ngày mà bao đồng đội không còn sống để được nhìn thấy.
Mỗi lần kể lại, ông Căn luôn nhấn mạnh rằng lá cờ hôm ấy là biểu tượng của máu, của mồ hôi, của niềm tin bền bỉ suốt nhiều năm. Với ông, ký ức ấy không chỉ để tự hào, mà còn để nhắc thế hệ sau rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có sẵn. Nó được dựng lên từ vô vàn hy sinh thầm lặng của những người đi trước.



