Bài viết

LÁ CỜ TRÊN NÓC DINH ĐỘC LẬP

Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, những chiếc xe tăng của Quân đoàn 2 tiến vào trung tâm Sài Gòn trong giờ phút quyết định của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Trong đội hình ấy có xe tăng 843, do Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy. Khi xe 843 tiến đến Dinh Độc Lập, xe đã lao vào cổng phụ nhưng không vượt qua được. Xe tăng 390 tiếp tục húc đổ cổng chính. Bùi Quang Thận cùng đồng đội tiến vào dinh. Ông mang lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lên nóc dinh và cắm vào vị trí cột cờ, đánh dấu một khoảnh khắc lịch sử của ngày toàn thắng.

Hưng Yên03/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy dài của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài phút nhưng lại được ghi nhớ qua nhiều thế hệ. Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một khoảnh khắc như thế. Sau bao năm trường chiến đấu, hy sinh và mất mát, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đi đến hồi kết. Những đoàn quân từ các hướng tiến vào Sài Gòn, mang theo niềm tin và khát vọng hòa bình của hàng triệu người dân Việt Nam. Giữa giờ phút lịch sử ấy, hình ảnh người chiến sĩ xe tăng Bùi Quang Thận mang lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lên nóc Dinh Độc Lập đã trở thành một biểu tượng xúc động của ngày đất nước toàn thắng.

Bùi Quang Thận sinh năm 1948, quê ở huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình. Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ và được rèn luyện trong lực lượng xe tăng của Quân đội nhân dân Việt Nam. Những năm tháng chiến tranh đã tôi luyện người chiến sĩ ấy trong khói lửa của chiến trường, giúp ông có được bản lĩnh, sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm của một người lính. Cũng như biết bao người lính khác của thế hệ mình, ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho cuộc chiến đấu vì độc lập, thống nhất đất nước.

Mùa Xuân năm 1975, tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng. Những thắng lợi liên tiếp của quân và dân ta trong Chiến dịch Tây Nguyên, tiếp đó là việc giải phóng Huế, Đà Nẵng và nhiều địa phương đã tạo nên bước ngoặt quyết định. Trước thời cơ lịch sử, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Hồ Chí Minh, nhằm giải phóng Sài Gòn – Gia Định và kết thúc chiến tranh.

Trong những ngày tháng tư lịch sử ấy, các đơn vị quân đội từ nhiều hướng khẩn trương tiến về Sài Gòn. Những đoàn xe quân sự nối nhau trên các tuyến đường. Trong đội hình của Quân đoàn 2 có Lữ đoàn xe tăng 203, lực lượng được giao nhiệm vụ tiến vào trung tâm thành phố. Bùi Quang Thận khi ấy là Đại đội trưởng, chỉ huy xe tăng 843.

Sáng ngày 30 tháng 4, cuộc tiến công vào Sài Gòn diễn ra quyết liệt. Những chiếc xe tăng cùng bộ binh nhanh chóng tiến về trung tâm thành phố. Đối với những người lính đã trải qua nhiều năm chiến đấu, con đường trước mắt không chỉ dẫn đến một mục tiêu quân sự. Đó còn là con đường dẫn tới ngày mà họ và đồng đội đã chờ đợi suốt những năm tháng chiến tranh.

Khi đội hình tiến đến khu vực Dinh Độc Lập, xe tăng 843 do Bùi Quang Thận chỉ huy lao vào cổng phụ nhưng không vượt qua được. Ngay sau đó, xe tăng 390 tiến lên và húc đổ cổng chính. Cánh cổng của Dinh Độc Lập mở ra, những chiếc xe tăng tiến vào bên trong. Cùng thời điểm ấy, các lực lượng của ta nhanh chóng làm chủ những vị trí trọng yếu trong khu vực trung tâm Sài Gòn.

Bùi Quang Thận mang theo lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Ông nhanh chóng tiến lên nóc dinh. Trong giờ phút đặc biệt ấy, lá cờ được kéo lên cột cờ của Dinh Độc Lập. Lá cờ tung bay giữa bầu trời Sài Gòn trong niềm vui của những người lính và nhân dân. Khoảnh khắc ấy trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất của ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Nhưng đằng sau khoảnh khắc tưởng như rất ngắn ngủi ấy là cả một chặng đường dài của chiến tranh. Để có được ngày toàn thắng, biết bao người con của đất nước đã rời quê hương lên đường chiến đấu. Có những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Có những người trở về với những vết thương trên cơ thể và những ký ức không bao giờ phai mờ. Có những gia đình đã chờ đợi người thân suốt nhiều năm mà cuối cùng chỉ nhận được tin người con, người chồng, người cha của mình đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Vì thế, khi lá cờ tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, đó không chỉ là niềm vui của những người có mặt tại Sài Gòn ngày hôm ấy. Trong khoảnh khắc ấy còn có bóng dáng của biết bao người đã ngã xuống trên những chiến trường từ Bắc vào Nam. Những hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần làm nên mùa Xuân toàn thắng.

Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, Tổng thống chính quyền Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Chiến tranh kết thúc ở Sài Gòn. Đất nước bước vào một thời kỳ mới – thời kỳ hòa bình và thống nhất. Sau nhiều thập kỷ chia cắt và chiến tranh, Bắc – Nam đã về chung một mái nhà.

Đối với Bùi Quang Thận, khoảnh khắc mang lá cờ lên nóc Dinh Độc Lập có lẽ chỉ là một nhiệm vụ trong vô vàn nhiệm vụ mà người lính đã thực hiện trong cuộc đời quân ngũ. Nhưng đối với lịch sử, đó là một hình ảnh không thể nào quên. Một người lính bình dị đã góp phần tạo nên một khoảnh khắc lớn lao của dân tộc.

Thời gian rồi sẽ trôi qua, những người lính năm xưa cũng dần già đi, nhưng hình ảnh những chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập và lá cờ tung bay trên nóc dinh vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ hòa bình là tuổi trẻ, là mồ hôi, là nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Câu chuyện về Bùi Quang Thận vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính trong ngày 30 tháng 4. Đó còn là câu chuyện về cả một thế hệ đã sống và chiến đấu với niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Lá cờ ông mang lên nóc Dinh Độc Lập năm ấy đã trở thành biểu tượng của một thời khắc lịch sử. Và mỗi khi nhìn lại hình ảnh ấy, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập và sự thống nhất của Tổ quốc.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã khép lại một cuộc chiến tranh kéo dài nhiều năm, mở ra một trang mới trong lịch sử dân tộc. Giữa buổi trưa Sài Gòn năm ấy, lá cờ tung bay trên nóc Dinh Độc Lập như một lời khẳng định rằng những năm tháng hy sinh không hề vô nghĩa. Đó là khoảnh khắc mà lịch sử được viết nên bởi những con người bình dị – những người lính đã đem cả tuổi thanh xuân của mình đặt vào vận mệnh của non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ CỜ TRÊN NÓC DINH ĐỘC LẬP | Câu chuyện thời hoa lửa