Bài viết

LÁ CỜ TRÊN NÓC RẠP HÒA BÌNH

Đắk Lắk21/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều tối ngày 2 tháng 4 năm 1975, Đà Lạt vẫn còn nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền cũ. Nhưng trong lòng thành phố, phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên và quần chúng đã âm thầm chuẩn bị cho giờ phút quyết định.

Suốt những năm chiến tranh, nhiều thanh niên, học sinh và sinh viên Đà Lạt đã bí mật tham gia hoạt động cách mạng. Họ truyền tin, vận động quần chúng, bảo vệ cơ sở và chờ ngày thành phố được giải phóng. Khi thời cơ đến, lực lượng tự vệ cùng đông đảo học sinh, sinh viên và nhân dân bắt đầu hành động.

10 giờ sáng ngày 2 tháng 4, một sự việc khiến cả thành phố như bừng tỉnh: lực lượng khởi nghĩa của học sinh, sinh viên và nhân dân Đà Lạt đã treo lá cờ của Mặt trận Giải phóng trên nóc rạp hát Hòa Bình, ngay giữa trung tâm thành phố.

Lá cờ xuất hiện giữa Đà Lạt khi chiến tranh vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Đó không chỉ là một lá cờ.

Đó là tín hiệu cho thấy thời khắc thay đổi đã đến.

Từ lúc ấy, tình hình trong thành phố dần ổn định. Người dân tích cực nộp vũ khí, các lực lượng cách mạng tiếp tục chuẩn bị để tiếp quản những vị trí quan trọng.

Sáng ngày 3 tháng 4 năm 1975, cờ Giải phóng tung bay trên Tòa Hành chính Tuyên Đức. Đà Lạt chính thức được giải phóng. Đặc biệt, thành phố được tiếp quản gần như nguyên vẹn, không xảy ra những trận giao tranh lớn gây đổ máu, các cơ sở vật chất quan trọng vẫn được bảo toàn.

Nhưng khi nhắc đến ngày ấy, người ta không chỉ nhớ những đơn vị bộ đội tiến vào thành phố.

Người ta còn nhớ những học sinh, sinh viên và thanh niên Đà Lạt đã góp phần tạo nên thời khắc lịch sử ấy.

Có những người khi ấy vẫn còn rất trẻ. Họ đã sống giữa chiến tranh nhưng không chọn cách đứng ngoài. Trong những năm tháng tưởng như bình thường của một thành phố cao nguyên, họ âm thầm hoạt động, chờ một ngày được nhìn thấy lá cờ mình tin tưởng tung bay giữa trung tâm Đà Lạt.

Và ngày ấy cuối cùng cũng đến.

Một lá cờ trên nóc rạp Hòa Bình.

Một thành phố chuyển mình.

Một buổi sáng không còn tiếng súng.

Đà Lạt được giải phóng không chỉ bởi những trận đánh, mà còn bởi sức mạnh của những con người đã kiên trì giữ ngọn lửa cách mạng trong lòng thành phố suốt nhiều năm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn