LÁ CỜ TRONG NẮNG THÁNG 4
Tôi vẫn nhớ rõ buổi sáng lịch sử của những ngày cuối tháng Tư năm 1975, khi đơn vị chúng tôi – một đơn vị hậu cần – nhận nhiệm vụ cơ động gấp vào nội đô Sài Gòn để phối hợp cùng các mũi tiến công khác. Sau nhiều ngày hành quân liên tục trong nắng nóng miền Đông, ai nấy đều mệt lả, nhưng trong lòng lại rạo rực, bởi tất cả đều cảm nhận được thời khắc quyết định của dân tộc đang đến rất gần.
Khoảng 5 giờ sáng ngày 30/4, khi mặt trời còn chưa kịp ló lên khỏi hàng cây, đoàn xe của chúng tôi đã áp sát vùng ngoại vi thành phố. Không gian Sài Gòn lúc ấy khác hẳn những cánh rừng chiến khu quen thuộc: đường rộng, nhà cửa san sát, nhưng từng đợt khói súng vẫn bốc lên từ nhiều hướng. Tiếng đại bác, tiếng súng máy của địch vọng lại từng hồi.
Khi tiến gần đến một khu dân cư giáp trung tâm, đơn vị chúng tôi bất ngờ gặp một ổ kháng cự ngoan cố của địch cố thủ trong một dãy nhà kiên cố. Từ phía trước, đạn AR15 và đại liên bắn ra như mưa, quét dọc mặt đường khiến cả đội hình buộc phải lập tức tản ra hai bên tìm nơi ẩn nấp. Đơn vị hậu cần như chúng tôi vốn không được trang bị mạnh như bộ binh, nhưng trong tình thế ấy, ai nấy đều lao vào hỗ trợ chiến đấu.Tiếng đồng đội hô nhau át cả tiếng súng:
“Anh em bám tường! Vừa che thương binh vừa chiến đấu!”
Khói súng, bụi đường, tiếng kính vỡ hòa vào tiếng đạn nổ tạo nên một khung cảnh dữ dội mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên. Chỉ trong chốc lát, vài anh em bị trúng đạn ngã xuống ngay trước mắt tôi. Đơn vị cử một nhóm ở lại để khâm liệm, chôn cất các anh – những người đã nằm lại giữa cửa ngõ của Sài Gòn khi ngày toàn thắng chỉ còn cách vài giờ. Tôi cũng bị một mảnh sượt qua đầu. Máu chảy nóng rát thấm xuống áo. Một chị y tá trong đơn vị vội ép gạc, băng bó thật nhanh cho tôi giữa tiếng đạn vẫn nổ ran. Khi chị hỏi:“Có đi được nữa không?”Tôi chỉ siết răng gật đầu. Lúc ấy trong đầu tôi chỉ có một điều: phải kịp tiến vào dinh Độc Lập cùng đơn vị, kịp chứng kiến giây phút lịch sử.
Sau khi ổ kháng cự bị dập tắt, đoàn xe chúng tôi lại tiếp tục dồn đội hình, tăng tốc tiến thẳng vào trung tâm. Đường phố Sài Gòn lúc này vừa hỗn loạn, vừa nghẹn ngào cảm xúc: người dân hai bên đường reo mừng, có cụ già nước mắt giàn giụa vẫy tay, có những đứa trẻ chạy theo đoàn xe gọi to: “Bộ đội mình tới rồi!”
Khoảng hơn 11 giờ trưa, đơn vị chúng tôi tới Dinh Độc Lập, - cơ quan đầu não của địch. Tôi chạy theo sau đội hình, đầu đau nhói từng bước, nhưng trái tim thì đập rộn ràng đến lạ. Tôi đứng ngoài sân dinh, giữa khói súng và ánh nắng tháng 4 rực rỡ, tôi chứng kiến anh Bùi Quang Thận từ xe tăng 843 lao xuống, tay cầm lá cờ chạy thẳng lên cầu thang. Chỉ ít phút sau, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Khoảnh khắc ấy… trời đất như lặng đi.
Chúng tôi – những người lính đã trải qua bao chặng đường chiến đấu – đứng giữa sân dinh mà nước mắt cứ trào ra.Tiếng súng im bặt. Tiếng reo vui dậy sóng cả thành phố. Sài Gòn hoàn toàn giải phóng. Cuộc kháng chiến 30 năm đã tới ngày toàn thắng.
Tôi nhìn lên lá cờ bay phấp phới giữa bầu trời xanh và nghĩ về những đồng đội vừa mới nằm lại ven đường ngoại ô, những người đã không thể cùng chúng tôi chứng kiến giờ phút thiêng liêng này. Vết thương trên đầu vẫn đau nhói nhưng tôi thấy lòng nhẹ bẫng, đầy tự hào và xúc động. Đó là ngày mà tôi biết rằng:
Mọi hy sinh của thế hệ chúng tôi đều xứng đáng.



