Lá dừa nước ven sông
Quê hương Đại Điền của Nguyễn Văn Hoài có những con rạch nhỏ phủ đầy dừa nước. Từ nhỏ, ông đã quen chèo xuồng len lỏi qua từng dòng kênh.
Khi tham gia du kích xã, ông trở thành người thông thạo đường đi nhất đơn vị. Mỗi lần đưa cán bộ qua sông hay dẫn đường tránh địch, ông đều thuộc từng lối nhỏ như lòng bàn tay.
Một lần, giữa lúc địch càn vào làng, ông bí mật chèo xuồng đưa một nhóm trẻ em và người già sang bờ an toàn. Có người lo lắng hỏi:
— “Còn cậu không sợ sao?”
Ông đáp:
— “Miễn bà con bình yên là được.”
Tháng 11 năm 1969, trong một trận chống càn ác liệt, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ bảo vệ quê hương. Dù bị thương, ông vẫn tiếp tục chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.
Sau ngày hòa bình, nhiều người dân Đại Điền vẫn nhắc về người chiến sĩ trẻ năm xưa với sự kính trọng. Họ kể rằng mỗi lần nhìn những hàng dừa nước ven sông lay động trong gió, họ lại nhớ đến Nguyễn Văn Hoài — người con đã dành trọn tuổi xuân cho quê hương đất nước.



