La Thị Tám (1)
"Bài viết khắc họa hình ảnh kiên cường của bà La Thị Tám tại ""tọa độ chết"" Ngã ba Đồng Lộc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa mưa bom bão đạn, cô gái trẻ mới mười chín đôi mươi đã đứng trên đỉnh đồi cao để đếm từng quả bom rơi, định vị vị trí bom nổ chậm để đồng đội phá hủy, mở đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Câu chuyện là lời tri ân sâu sắc gửi đến một thế hệ đã hiến dâng thanh xuân cho Tổ quốc.”
""Ngọn đèn đứng gác trên đỉnh bom rơi""
Có những con người đã đi qua chiến tranh mà tên tuổi họ gắn liền với một vùng đất, một biểu tượng. Với tôi, mỗi khi nhắc đến ""thời hoa lửa"", hình ảnh cô gái nhỏ nhắn đứng trên đỉnh đồi cao giữa khói lửa mù mịt của Ngã ba Đồng Lộc lại hiện lên đầy xúc động. Đó chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – La Thị Tám.
Năm 1967, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô gái La Thị Tám khi ấy mới 18 tuổi đã gia nhập đơn vị giao thông vận tải, làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – nơi được mệnh danh là ""túi bom"" của miền Bắc. Nhiệm vụ của bà không phải là cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng lại đối mặt với cái chết trong từng giây phút: Đứng trên đồi cao, quan sát máy bay địch trút bom, đếm và cắm tiêu đánh dấu những quả bom chưa nổ.
Suốt 200 ngày đêm ròng rã, trong khói bụi mịt mù và tiếng nổ xé lòng, bà đã đếm được tổng cộng 1.205 quả bom. Cứ mỗi khi máy bay địch rời đi, bà lại chạy xuống, đánh dấu vị trí bom để công binh đến phá, đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ bị đứt quãng.
Có lần, một quả bom nổ gần khiến bà bị đất đá lấp kín, đồng đội tưởng bà đã hy sinh. Nhưng kỳ diệu thay, cô gái ấy vẫn nén đau, rũ bùn đứng dậy để tiếp tục công việc. Sự dũng cảm của bà không đến từ sự liều lĩnh, mà đến từ một tình yêu quê hương cháy bỏng và niềm tin sắt đá: ""Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương"".
Hình ảnh người con gái nhỏ bé nhưng can trường ấy đã trở thành nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Doãn Nho viết nên ca khúc bất hủ ""Người con gái sông La"". Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện về bà vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và vẻ đẹp của một thời đại ""xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước"".”


