La Thị Tám
Mô tả ngắn Bà La Thị Tám là nữ anh hùng quân đội nhân dân Việt Nam, người được mệnh danh là "Tượng đài sống" trên ngã ba Đồng Lộc. Trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ (1967 - 1968), bà đã đứng trên đỉnh đồi cao, giữa làn mưa bom bão đạn để đếm từng quả bom rơi, cắm mốc tiêu diệt bom nổ chậm, dẫn đường cho những đoàn xe vào Nam.
Bài viết chính: Người con gái đứng trên đỉnh cao của lòng quả cảm Trong lịch sử kháng chiến, có những tọa độ được gọi là "túi bom", và Ngã ba Đồng Lộc chính là cái rốn của sự hủy diệt đó. Giữa cái nắng cháy da người của miền Trung và sức nóng từ hàng nghìn tấn bom đạn, có một cô gái trẻ chỉ mới 18 tuổi – La Thị Tám – đã chọn cho mình vị trí nguy hiểm nhất: Đỉnh đồi Mồi. Đứng giữa lằn ranh sinh tử Nhiệm vụ của bà là đứng trên cao, quan sát máy bay địch để cảnh báo cho đồng đội và đặc biệt là đếm số lượng bom rơi. Khi bom nổ, bà phải xác định vị trí nào bom đã nổ, vị trí nào là bom nổ chậm để cắm biển báo, giúp lực lượng công binh phá bom, mở đường cho xe qua. Suốt 200 ngày đêm ròng rã, bà đã chứng kiến hơn 1.200 quả bom trút xuống mảnh đất nhỏ bé này. Có những lúc bom nổ hất văng bà xuống hố, đất đá vùi lấp cả người, nhưng cứ dứt đợt oanh tạc, người ta lại thấy dáng hình nhỏ nhắn ấy đứng lên, lau vội bụi bặm và tiếp tục cầm cờ hiệu vẫy gọi. Sức mạnh của niềm tin Khi được hỏi về nỗi sợ, bà Tám chỉ cười hiền hậu: "Lúc đó cái chết nhẹ nhàng lắm, chỉ sợ xe không qua được, sợ đồng đội dưới kia gặp nguy hiểm." Tinh thần của bà không chỉ là lòng dũng cảm, mà là biểu tượng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" với một tâm thế lạc quan đến lạ lùng. Hình ảnh cô gái mặc áo xanh thanh niên xung phong, tay cầm ống nhòm đứng hiên ngang trên đỉnh đồi đã trở thành biểu tượng bất tử của sức sống Việt Nam trước bạo tàn.


